Người có công giúp đỡ cách mạng

Màu Áo Trắng Trong Khói Lửa

Câu chuyện về một nữ y tá nơi tuyến lửa, ngày đêm cứu chữa thương binh giữa điều kiện thiếu thốn và bom đạn, nơi sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc.

Bắc Ninh06/04/2026Lưu Thị Xưa (Chi Đoàn Trường Mầm Non Phú Lâm 3)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vũ Thị Thanh rời ghế nhà trường khi mới hai mươi tuổi để tham gia lực lượng y tế chiến trường. Nơi cô làm việc là một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Trạm chỉ là vài mái lán dựng tạm, xung quanh được ngụy trang bằng lá cây. Dụng cụ y tế thiếu thốn, thuốc men lúc có lúc không. Nhưng thương binh thì ngày càng nhiều. Thanh còn nhớ đêm đầu tiên trực cấp cứu. Tiếng cáng thương dồn dập. Người bị thương được đưa vào trong tình trạng máu chảy nhiều, có người bất tỉnh. Cô run tay khi cầm băng gạc, tim đập nhanh đến mức tưởng như không thở nổi. Một bác sĩ già nhìn cô, nói ngắn gọn:
“Bình tĩnh. Ở đây, chậm một giây là mất một mạng.”

Câu nói ấy theo Thanh suốt những năm tháng sau đó. Cô dần quen với công việc: băng bó vết thương, tiêm thuốc, phụ mổ trong ánh đèn dầu leo lét. Có những ca mổ kéo dài suốt đêm, mồ hôi nhỏ xuống hòa với máu. Một lần, trạm bị phát hiện và oanh tạc. Tiếng bom nổ sát bên. Mái lán rung lên, đất đá rơi xuống. Nhưng bên trong, ca phẫu thuật vẫn đang diễn ra. Có người hét: “Di chuyển ngay!”

Nhưng vị bác sĩ lắc đầu:
“Không kịp nữa… phải mổ xong.”

Thanh nhìn người thương binh trên bàn—anh vẫn còn thở, yếu ớt. Cô siết chặt tay, tiếp tục công việc. Bom vẫn nổ, đất rung chuyển, nhưng trong căn lán nhỏ, họ vẫn cố giành lại sự sống. Ca mổ kết thúc khi tiếng bom đã xa dần. Người lính giữ được mạng sống. Thanh ngồi bệt xuống đất, hai tay run lên, áo trắng đã nhuốm đỏ. Người thương binh tỉnh lại, khẽ nói: “Cảm ơn… chị.”

Thanh chỉ mỉm cười, nước mắt lăn trên má. Những năm tháng sau đó, cô không nhớ đã cứu bao nhiêu người, cũng không nhớ đã chứng kiến bao nhiêu mất mát. Chỉ biết rằng, mỗi lần khoác lên mình chiếc áo trắng, cô không còn là một cô gái trẻ—mà là người đứng giữa ranh giới sinh tử, cố giữ lại từng mạng sống. Sau chiến tranh, Vũ Thị Thanh trở về, tiếp tục làm y tá ở một bệnh viện nhỏ. Chiếc áo trắng ngày nay không còn nhuốm khói lửa.
Nhưng với cô, nó vẫn mang một ý nghĩa không đổi. Đó là màu của sự sống, của hy vọng… đã từng tỏa sáng giữa những ngày đen tối nhất của thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn