MÀU ÁO VÀ SẮC CHÀM ĐẤT BẮC
MÀU ÁO VÀ SẮC CHÀM ĐẤT BẮC
Nhân chứng kể lại: Bác Vừ Chống Pao (Cựu chiến binh người dân tộc Mông, quê Hà Giang)
"Năm 1968, khi tiếng súng chống Mỹ cứu nước kêu gọi thanh niên cả nước, tôi dắt theo con ngựa thồ thô sơ, rời bản làng trên đỉnh Đồng Văn đầy sương mù để xuống núi nhập ngũ. Ngày đi, mẹ tôi không biết tiếng phổ thông, chỉ ôm lấy tôi, lấy mảnh vải chàm tự dệt quấn chặt vào báng khẩu súng trường SKS của tôi. Mẹ bảo bằng tiếng Mông: 'Pao ơi, đi đánh giặc giữ đất nước thì phải kiên cường như cây thông trên đỉnh đá nhé'.
Đơn vị tôi hành quân dọc theo đường Trường Sơn lộng gió. Cái nắng, cái gió chiến trường làm làn da tôi sạm đen, sương muối làm đôi chân nứt nẻ. Nhưng mỗi lần nhìn thấy vệt chàm xanh đen thẫm màu dính trên báng súng, tôi như thấy cả ngọn núi quê hương, thấy bóng mẹ đang đứng đợi bên thềm đá ngoài hiên.
Trận đánh chiến trường Quảng Trị năm 1972, đơn vị tôi chốt chặn trên một đồi không tên. Địch cậy có xe tăng bọc thép tiến công dồn dập, nã pháo như trút nước. Các đồng chí xung quanh lần lượt hy sinh, tôi bị mảnh đạn găm vào hông đau nhói nhưng tay vẫn ghì chặt khẩu súng.
Khi một tốp lính địch bò sát mét hào, tôi dồn hết sức lực, bật dậy nổ súng đánh cận chiến. Mảnh vải chàm của mẹ đẫm máu tôi và khói súng đen kịt. Tôi ngã xuống nhưng trận địa được giữ vững. Sau ngày chiến thắng, tôi mang khẩu súng và mảnh vải chàm ấy trở về bản xưa. Sắc chàm của mẹ đã cùng tôi vượt qua muôn ngàn hiểm nguy thời hoa lửa để giữ lấy sự bình yên cho quê hương."


