MÀU ÁO XANH CỦA NHỮNG NĂM THÁNG TUỔI TRẺ
Ở tuổi đôi mươi, Nguyễn Thị Thanh rời quê tham gia Thanh niên xung phong. Những ngày tháng gian khổ đã tôi luyện người con gái trẻ thành một người phụ nữ kiên cường. Sau hơn nửa thế kỷ, bà vẫn nhớ màu áo xanh, những người bạn và những năm tháng tuổi trẻ đầy ý nghĩa.
Ngày ấy, khi nghe tiếng gọi lên đường, Nguyễn Thị Thanh mới ngoài đôi mươi. Rời mái nhà thân thuộc, bà cùng những người bạn trẻ đến đơn vị Thanh niên xung phong với hành trang giản dị và một niềm tin lớn.
Công việc của bà và đồng đội chủ yếu là phục vụ trên những tuyến đường, khắc phục hậu quả sau những trận đánh phá và bảo đảm công việc được hoàn thành đúng yêu cầu.
Những ngày đầu, Thanh cũng có lúc nhớ nhà và lo lắng. Nhưng bên cạnh bà luôn có những người bạn cùng tuổi. Họ cùng làm việc, cùng chia sẻ những bữa ăn đơn sơ và động viên nhau vượt qua khó khăn.
Điều bà nhớ nhất không phải là những gian khổ đã trải qua mà là tình cảm giữa những người trẻ. Có người quê xa, người quê gần, nhưng khi vào đơn vị, tất cả đều coi nhau như chị em.
Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về, lập gia đình và sinh sống tại phường Hồng Bàng.
Giờ đây, mỗi khi gặp đồng đội cũ, bà lại nhắc về màu áo xanh năm ấy. Với bà, đó là màu áo của tuổi trẻ, của trách nhiệm và của một thời không thể nào quên.



