Cựu Thanh niên xung phong

MÀU ÁO XANH GIỮA NHỮNG NĂM THÁNG LỬA ĐẠN

Tuyên Quang14/08/2026Phường Hà Giang 2 (Đoàn phường Hà Giang 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, bà Lê Thị Vân mới vừa tròn đôi mươi khi tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Rời quê hương, bà mang theo chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và một niềm tin giản dị: tuổi trẻ phải biết cống hiến khi đất nước cần.

Đơn vị của bà làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên những tuyến đường phục vụ chiến trường. Công việc chủ yếu là san lấp hố bom, sửa đường, vận chuyển đất đá và giữ cho những tuyến đường luôn được thông suốt.

Có những ngày, cả đội vừa hoàn thành một đoạn đường thì máy bay lại xuất hiện. Mọi người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Khi tiếng bom vừa dứt, những cô gái trẻ lại trở ra kiểm tra tuyến đường. Có người bị thương, có người kiệt sức, nhưng nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục.

Bà Vân nhớ nhất một buổi tối mưa lớn. Một đoạn đường bị bom phá, nước mưa khiến đất đá trôi xuống. Cả đội phải làm việc trong đêm. Áo quần ướt sũng, bùn đất phủ kín người, đôi tay đau rát vì cuốc xẻng. Nhưng không ai bỏ vị trí.

Một cô gái trong đội khi ấy vừa làm vừa nói:

“Mình cố thêm một chút, để sáng mai xe còn đi được.”

Một câu nói rất bình thường, nhưng bà Vân nhớ mãi. Bởi trong chiến tranh, những người trẻ đã động viên nhau bằng những điều giản dị như thế.

Có những người bạn cùng tuổi với bà đã mãi mãi nằm lại. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, có người chưa kịp trở về thăm mẹ, có người chưa kịp thực hiện những ước mơ riêng. Mỗi lần nhắc đến đồng đội, bà Vân vẫn nghẹn lời.

Sau ngày đất nước hòa bình, bà trở về quê hương. Những năm tháng thanh niên xung phong dần lùi xa, nhưng bà vẫn giữ những kỷ vật cũ của thời tuổi trẻ. Đó có thể chỉ là một tấm ảnh, một lá thư hay một món đồ đã sờn màu, nhưng với bà, đó là những thứ chứa đựng cả một quãng đời.

Bà tâm sự:

“Ngày ấy chúng tôi còn trẻ, không nghĩ mình sẽ trở thành những người được nhắc đến. Chỉ nghĩ đất nước đang cần thì mình góp sức. Đến hôm nay nhìn lại, tôi thấy đó là những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.”

Giờ đây, bà Vân mong muốn thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau những ngày bình yên hôm nay là tuổi trẻ, mồ hôi và sự hy sinh của biết bao người đi trước.

Những cô gái thanh niên xung phong năm ấy đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng tuổi đôi mươi của họ vẫn mãi ở lại nơi những cung đường năm cũ. Họ đã đi qua chiến tranh bằng những bước chân nhỏ bé, nhưng chính những bước chân ấy đã góp phần nối dài con đường đến ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn