Màu áo xanh không phai
Màu áo xanh thanh niên xung phong đã gắn với tuổi trẻ của bà Lê Thị Thu. Giữa những cung đường bom phá, những cô gái trẻ vẫn động viên nhau hoàn thành nhiệm vụ. Nhiều năm sau, màu áo năm xưa đã bạc màu nhưng tình đồng đội trong trái tim bà vẫn nguyên vẹn.
Ngày ấy, bà Lê Thị Thu mới ngoài hai mươi tuổi. Cũng như nhiều cô gái cùng trang lứa, bà có những ước mơ rất bình dị: được học tập, được làm việc và có một gia đình nhỏ.
Nhưng chiến tranh khiến tuổi trẻ của bà rẽ sang một hướng khác.
Bà tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Những ngày đầu tiên, bà chưa quen với công việc nặng nhọc. Đào đất, san hố bom, vận chuyển vật tư và bảo đảm giao thông khiến đôi tay chai sần, đôi chân nhiều lần phồng rộp.
Nhưng bên cạnh bà luôn có những người bạn.
Khi một người mệt, người khác làm thay. Khi ai nhớ nhà, mọi người quây quần kể chuyện quê hương. Có những tối cả nhóm chỉ có một ít lương thực nhưng vẫn chia đều cho nhau.
Bà Thu nhớ một người bạn tên Mai. Hai người từng hứa rằng sau chiến tranh sẽ cùng nhau trở về Hải Phòng.
Lời hứa ấy sau này trở thành hiện thực. Cả hai cùng trở về, lập gia đình và vẫn thường xuyên gặp nhau.
Nhiều năm đã trôi qua, mái tóc của họ đều bạc. Chiếc áo xanh ngày nào không còn nguyên vẹn, nhưng khi nhắc đến thời thanh niên xung phong, ánh mắt bà Thu vẫn sáng lên.
Bà nói: “Chúng tôi không có nhiều kỷ vật. Nhưng chúng tôi có những năm tháng tuổi trẻ đã sống hết mình vì nhau”.
Với bà, màu áo xanh có thể phai theo năm tháng, nhưng tình đồng đội thì không.



