Bài viết

Màu áo xanh nơi tuyến lửa

Ngày ấy, bà Nguyễn Thị Lan vừa bước qua tuổi đôi mươi khi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Rời mái nhà nhỏ và vòng tay cha mẹ, bà cùng những người bạn trẻ lên đường, mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và mong muốn được góp sức mình cho đất nước

Hải Phòng15/08/2026phường Nam Triệu (phường Nam Triệu)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

gày ấy, bà Nguyễn Thị Lan vừa bước qua tuổi đôi mươi khi tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong. Rời mái nhà nhỏ và vòng tay cha mẹ, bà cùng những người bạn trẻ lên đường, mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và mong muốn được góp sức mình cho đất nước.

Công việc của bà và đồng đội là bảo đảm giao thông trên những tuyến đường phục vụ chiến trường. Có những ngày nắng như đổ lửa, có những đêm mưa rừng lạnh buốt, nhưng công việc vẫn phải tiếp tục. Hố bom vừa xuất hiện, mọi người lại cùng nhau san lấp; đường bị sạt lở, cả đội lại chung sức khắc phục.

Bà Lan nhớ nhất những đêm làm đường dưới ánh sáng của pháo sáng. Khi tiếng bom vừa dứt, những cô gái, chàng trai tuổi đôi mươi lại nhanh chóng lao ra tuyến đường. Người cuốc đất, người xúc đá, người san nền. Ai cũng hiểu rằng phía sau con đường ấy là những đoàn xe đang chờ vận chuyển lương thực, thuốc men và hàng hóa ra chiến trường.

Có những lúc mệt đến mức không thể đứng vững, nhưng chỉ cần nghe tiếng đồng đội gọi nhau, mọi người lại tiếp tục. Một người bạn từng nói với bà:

“Mình còn trẻ, còn sức thì cứ làm. Đường còn thông là chiến trường còn được tiếp sức.”

Câu nói giản dị ấy đã theo bà suốt nhiều năm.

Trong những năm tháng ấy, bà Lan cũng chứng kiến những người đồng đội mãi mãi nằm lại. Họ đều còn rất trẻ, có người chưa kịp trở về thăm mẹ, có người chưa kịp thực hiện những ước mơ riêng. Những mất mát ấy khiến những người ở lại càng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Sau ngày đất nước hòa bình, bà Nguyễn Thị Lan trở về quê hương. Cuộc sống dần thay đổi, những con đường ngày càng rộng và đẹp hơn. Mỗi lần đi qua một con đường mới, bà lại nhớ đến những tuyến đường năm xưa và những người đồng đội đã gửi lại tuổi thanh xuân nơi ấy.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, bà vẫn giữ những kỷ niệm của thời thanh niên xung phong như một phần quý giá của cuộc đời. Bà không cho rằng mình đã làm điều gì quá lớn lao. Bà chỉ nói:

“Ngày ấy đất nước cần, chúng tôi còn trẻ thì lên đường. Ai cũng nghĩ mình góp được chút sức nào hay chút ấy.”

Nhưng chính những “chút sức” ấy, được góp lại từ hàng triệu thanh niên, đã tạo nên một sức mạnh lớn lao trong những năm tháng khó khăn của dân tộc.

Màu áo xanh của thanh niên xung phong năm xưa đã đi qua tuyến lửa, đi qua bom đạn và những mất mát. Hôm nay, màu áo ấy vẫn tiếp tục được thế hệ trẻ khoác lên mình bằng một cách khác – bằng tinh thần tình nguyện, trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho quê hương, đất nước.

Và những bước chân của thanh niên xung phong năm nào vẫn còn in dấu trên những con đường hôm nay – như một lời nhắc nhở rằng: tuổi trẻ đẹp nhất khi biết sống vì những điều lớn hơn chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn