Màu áo xanh trên những cung đường lửa
Tuổi đôi mươi, bà Nguyễn Thị Hòa rời quê hương lên đường tham gia Thanh niên xung phong. Những ngày tháng mở đường, san lấp hố bom và bảo đảm giao thông đã trở thành ký ức sâu sắc nhất cuộc đời bà. Trở về đời thường, bà luôn nhắc thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình.

Năm hai mươi tuổi, cũng như bao cô gái cùng thế hệ, Nguyễn Thị Hòa có những ước mơ rất giản dị. Nhưng khi đất nước có chiến tranh, bà đã tình nguyện viết đơn tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và niềm tin của tuổi trẻ trở thành hành trang theo bà đến những cung đường gian khó.
Công việc của những nữ TNXP khi ấy không phải là những điều lớn lao được ghi trên sách báo. Đó là san lấp hố bom, sửa đường, vận chuyển đất đá, bảo đảm cho những đoàn xe có thể tiếp tục hành quân. Có những đêm đang làm việc, tiếng máy bay xuất hiện trên bầu trời. Mọi người nhanh chóng tìm vị trí trú ẩn, rồi khi yên tiếng bom lại tiếp tục công việc.
Bà Hòa nhớ nhất tình đồng đội. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, một nắm cơm, một bi đông nước hay chiếc khăn tay cũng có thể trở thành món quà quý giá. Những người trẻ năm ấy động viên nhau bằng những câu nói rất giản dị: còn sức thì còn làm, còn đồng đội thì không ai bị bỏ lại.
Sau ngày đất nước thống nhất, bà trở về Hải Phòng, lập gia đình và xây dựng cuộc sống bình dị. Nhiều năm đã trôi qua nhưng mỗi khi nhắc đến màu áo xanh TNXP, ánh mắt bà vẫn ánh lên niềm tự hào.
Bà thường nói với các bạn trẻ: “Ngày ấy chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì vĩ đại. Chúng tôi chỉ nghĩ đất nước cần thì mình đi.”



