MÀU CHỚP TRÊN DÒNG SÔNG
Đoàn truwogn CĐ Y tế Hưng Yên
MÀU CHỚP TRÊN DÒNG SÔNG
Dòng sông Cổ Giang quê tôi vốn hiền như dải lụa, ban ngày soi bóng bầy trẻ tắm sông, ban đêm nghe tiếng mái chèo của dân chài. Nhưng trong những năm chiến tranh ác liệt, dòng sông ấy trở thành đường vận chuyển lương thực quan trọng. Và cũng chính nơi đó, tôi không bao giờ quên hình ảnh anh Phong, người lính vận tải đường sông quả cảm.
Anh Phong quê miền sông nước, chèo ghe nhanh như cá quẫy. Mỗi chuyến giao đạn, giao gạo đều bí mật thực hiện lúc đêm xuống. Anh nói vui với chúng tôi:
“Đêm là bạn. Sông là nhà. Chớ sợ gì hết.”
Nhưng đêm ở chiến khu không phải lúc nào cũng hiền hòa. Tiếng máy bay địch gầm rú, ánh pháo sáng xé trời. Có đêm, cả mặt sông loang loáng ánh chớp như hàng trăm con mắt rình rập.
Một tối trăng mờ, đơn vị cần chuyển gấp thùng thuốc nổ sang bên kia sông để phá cầu địch. Anh Phong tự nhận chèo. Anh khẽ nói:
“Ghe này quen luồng nước, để tôi đi an toàn hơn.”
Ghe vừa ra giữa sông, pháo sáng bỗng bắn lên trắng lóa. Mặt nước hiện rõ từng gợn sóng. Tiếng súng từ bờ bên kia dội sang như trút. Anh Phong đứng bật dậy, quăng mình kéo chiếc ghe lách khỏi luồng đạn.
Màu chớp soi rõ gương mặt anh, đầy quyết liệt và bình thản kỳ lạ.
Khi ghe áp được vào bờ an toàn, chúng tôi hét lớn gọi anh. Nhưng anh vẫn còn đứng giữa khoang ghe, tay nắm chặt mái chèo, người đổ gập xuống trong im lặng. Một viên đạn đã xuyên qua lưng anh từ lúc nào. Trong bàn tay anh, vẫn còn giữ tấm bản đồ luồng nước, ướt đẫm mồ hôi.
Chúng tôi đưa anh lên bờ. Bầu trời lúc ấy sáng rực lạ thường – những vệt chớp pháo sáng vẫn còn hằn trên mặt sông, như khắc lại hình bóng anh Phong lần cuối.
Ngày hòa bình, người dân dựng một trụ mốc nhỏ bên bến. Mỗi đêm trăng, ánh sáng lại trải trên mặt nước, lung linh như ánh chớp năm nào.
Màu chớp trên dòng sông không chỉ là ánh sáng của chiến tranh, mà còn là hình ảnh của những con người đã lặng lẽ giữ cho dòng sông – và Tổ quốc – được chảy mãi đến ngày bình yên.


