Mẩu chuyện: "Cái Hôn Tạm Biệt Của Đất"
Mẩu chuyện: "Cái Hôn Tạm Biệt Của Đất"
Đường Trường Sơn. Mùa khô, bụi đỏ như son. Tiểu đội anh hùng đã ba ngày không chợp mắt, phải thông đường cho đoàn xe trước rạng sáng. Khi cây cầu treo cuối cùng được nối xong, cả tiểu đội gần như kiệt sức, nằm vật xuống nền đất ẩm. Cây đa cổ thụ bên đường bị bom đánh gãy, rễ trồi lên như cánh tay vĩnh biệt. Một chiến sĩ trẻ tên Lân thều thào: "Đất Mẹ ôm tụi con chặt quá, như không muốn cho tụi con đi." Rồi anh thiếp đi, trên má vẫn còn dính bùn và mồ hôi. Với họ, mỗi tấc đường được giữ là một lần được đất ôm vào lòng.



