Mẩu chuyện: Người lính đi dép râu
Trên đường hành quân, dép râu của anh Bình đứt quai. Rừng sâu không có ai sửa. Anh lầm lũi đi chân trần trên đá. Tối ấy, cậu tân binh lục ba lô, móc đôi dép mới được cấp, dúi vào tay anh:
“Anh cầm đi, em còn trẻ, chân nhanh là được.”
Anh Bình không nhận. Đến lúc trời gần sáng, cậu tân binh mới thấy đôi dép của mình nằm dưới chân anh Bình, còn anh thì đi chân trần vẫn lặng lẽ gác đêm. Chiếc dép râu sau này thành kỷ vật trong bảo tàng tỉnh.



