Bài viết

MÀU CỜ TRÊN ĐỈNH PÒ HÈN

Hải Phòng12/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“MÀU CỜ TRÊN ĐỈNH PÒ HÈN”

(Ký ức của bác Trần Văn Tạo, sinh năm 1956, quê tại tổ dân phố số 1, phường Tân Hưng, thành phố Hải Phòng - nguyên Tiểu đội trưởng Trinh sát, chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979)

Tháng Hai năm 1979, biên giới Móng Cái chìm trong sương giá. Gió từ phía núi thổi về lạnh cắt da, sương mù phủ trắng các triền đồi, cả đất trời như nín lặng trước cơn bão chiến tranh sắp ập đến. Tiểu đội của bác Trần Văn Tạo, khi ấy là Tiểu đội trưởng Trinh sát, được lệnh giữ chốt Pò Hèn - vị trí được mệnh danh là “cánh cửa thép” nơi cực Đông Tổ quốc.

Sáng 17 tháng 2, mặt đất rung chuyển bởi tiếng pháo. Từng loạt đạn nã rát rạt vào sườn núi. Kẻ địch tràn sang như thác lũ, đông gấp hàng chục lần. Đất đá tung lên, hầm hào rung bần bật. Tiểu đội chỉ còn hơn chục người, vậy mà vẫn bám trụ, chiến đấu suốt ba ngày ba đêm trong mưa bom đạn. Đến ngày thứ hai, phần lớn đồng đội của bác Tạo đã anh dũng hy sinh. Mùi khói thuốc súng hòa lẫn mùi đất và máu, nồng nặc, nghẹn lại nơi cổ họng.

Giữa làn khói mù mịt, bác Tạo bỗng thấy lá cờ đỏ sao vàng trên đỉnh chốt bị đạn phá nát, cuốn phăng xuống sườn đồi. Trong giây khắc ấy, không một ai bảo ai, nhưng bác hiểu: nếu cờ ngã, lòng quân sẽ nao núng. Không kịp nghĩ ngợi, anh lao ra giữa mưa đạn, thân hình như dính chặt vào đất, vừa bò vừa trườn. Đạn cày sát ngang lưng, đất đá tung tóe. Một viên sượt qua má, máu rỉ đỏ môi. Bàn tay rớm máu, anh nắm lấy lá cờ, dùng chính khẩu súng gãy làm cột, dựng lại giữa lưng chừng sườn núi.

Lá cờ rách tả tơi, nhưng vẫn tung bay giữa khói bom xám ngắt. Màu đỏ của nó rực lên như ngọn lửa, như tiếp thêm sức mạnh cho những người còn lại. Anh em trong hầm ngẩng nhìn, ánh mắt họ ánh lên niềm tin – niềm tin rằng dù có ngã xuống, Tổ quốc vẫn đứng vững, lá cờ vẫn bay.

Chiều hôm ấy, địch rút lui. Khi viện binh lên đến nơi, người ta thấy bác Tạo nằm gục bên chân cờ, thân mình bê bết máu, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy thân cột. Anh còn sống, nhưng mang trên vai một vết thương sâu đến tận xương - vết sẹo mà bác gọi là “ký ức của lòng kiêu hãnh”.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua, mỗi độ tháng Hai về, bác lại lặng lẽ trở lại Pò Hèn. Trên đỉnh đồi gió thổi lồng lộng, bác thắp nén hương cho đồng đội, rồi nhìn về phía biên giới xa xăm. Mắt bác ươn ướt:

“Giữ cờ hôm ấy không chỉ là giữ một tấm vải… Mà là giữ linh hồn của đồng đội, giữ lời thề của người lính với Tổ quốc.”

Ngọn cờ năm ấy giờ đã phai màu, nhưng trong tim những người lính năm xưa, màu đỏ ấy vẫn cháy mãi - màu của máu, của niềm tin, của tình yêu nước bất diệt. Và mỗi khi kể lại câu chuyện này cho lớp trẻ hôm nay, bác Tạo chỉ nhẹ nhàng nói:

“Nếu ai đó hỏi Tổ quốc là gì, tôi sẽ chỉ tay lên lá cờ ấy - vì Tổ quốc là máu, là niềm tin, là những người đã ngã xuống để nó mãi tung bay.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn