Máu của người lính tình nguyện QĐND Việt Nam đã đổ xuống trên chiến trường K
LTS: Ngày kỉ niệm thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22/12 còn được gọi là "Ngày của lính". Bên cạnh những người lính đang "đội mũ đeo sao" trong quân ngũ, cũng có rất nhiều những người lính đã xếp lại bộ quân phục để hòa vào cuộc sống đời thường.
Mặc dù dòng đời mưu sinh có nhiều gian khổ, nhưng cứ mỗi ngày 22/12, lại là dịp để những người lính hay từng là lính gặp gỡ lại nhau, ôn lại những kỉ niệm về một thời máu và hoa.
Xin trân trọng giới thiệu những kỉ niệm của cựu chiến binh Trần Kim Ngọc, nguyên chiến sĩ Đại đội 17, Trung đoàn 174, Sư đoàn 5, Mặt trận 479, về thời kì làm nghĩa vụ quốc tế giúp bạn Campuchia.
Bước ngoặt cuộc đời: Khoác áo lính, vào bộ đội
Cuộc sống với bao lo toan, bận rộn trôi qua theo những tờ lịch mỏng, khiến đã từ lâu rồi tôi ít khi quan tâm đến khái niệm thời gian và những gì đã trôi vào quá khứ của cuộc đời.
Cho đến một hôm, tình cờ gặp lại người đồng đội cũ đã từng cùng nhau chiến đấu trên chiến trường K (Campuchia), tôi bỗng nhiên thường hay hay hồi tưởng về những năm tháng chiến đấu ác liệt trên chiến trường K máu lửa.
Bao năm qua, tôi đã cố quên đi nhưng quãng thời gian đó đã trở thành máu thịt, là quãng đời tuổi trẻ của tôi, là bước ngoặt cuộc đời quá lớn nên không thể nào quên được.
Bước ngoặt cuộc đời: Khoác màu áo lính
Cách đây 35 năm, tôi lên đường nhập ngũ, cuộc đời rẽ sang một bước ngoặt mới. Làm thân trai phải đền nợ nước, nên tôi phải tạm gác lại tất cả để khoác màu áo lính, vào bộ đội.
Chỉ sau gần 3 tháng ngắn ngủi huấn luyện tại quân trường, tôi và đồng đội dược đưa qua Campuchia chiến đấu. Tôi vốn nghĩ rằng sau ngày giải phóng, những thanh niên như tôi sẽ không còn biết đến súng đạn chiến tranh, nào có ngờ đâu phải lên đường chiến đấu ở nơi xa xôi, xứ lạ quê người!
Khoác lên người bộ quân phục màu xanh, vượt chặng đường dài gian nan qua chiến trường K, tôi cảm thấy ngỡ ngàng và hoang mang quá!
Và tôi hiểu rằng: Kể từ đây, dù muốn hay không, tôi cũng phải chấp nhận cuộc sống mới mẻ với biết bao gian lao, nguy hiểm đang chờ đón! Lúc bấy giờ, tình hình chiến sự trên chiến trường K vẫn đang diễn ra rất ác liệt ...
Về đơn vị mới nơi tuyến đầu
Trải qua gần 7 ngày chuyển giao quân, tôi được biên chế về đơn vị mới. Đó là đại đội ĐKZ của Trung đoàn bộ binh 174, đóng quân ven một cánh rừng ở Thơmophuoc-Battambang. Đại đội được trang bị những khẩu ĐKZ 82, được mệnh danh là "quả đấm thép" của Trung đoàn.
Bấy giờ vẫn đang còn là mùa mưa. Có những đêm mưa rừng tầm tã, nghe tiếng mưa rơi mà tê tái cả tâm hồn, da diết nhớ về gia đình và Thành phố thân yêu! Hai tiếng mưa rừng nghe thật buồn, bây giờ hàng ngày nhìn thấy mưa rừng càng buồn hơn! Tiếng mưa rơi như những nốt nhạc buồn, gợi nhớ đến những cơn mưa khi còn ở Thành phố quê hương.
Lúc đó, nhóm chúng tôi còn là tân binh nên được các anh lính cũ tận tình hướng dẫn chu đáo những tình huống có thể xảy ra trong chiến đấu.
Từ chỗ là những người xa lạ ở mọi miền đất nước, chúng tôi gặp nhau và trở thành những đồng đội của nhau trên chiến trường.
Tình cảm đồng đội trong gian khổ, nguy hiểm sống chết có nhau, điếu thuốc chia đôi, những lá thư riêng cũng trở thành niềm vui chung của đồng đội.
Cuộc đời nhiều lúc tưởng chừng như một giấc mơ, mới ngày nào còn sum họp gia đình trong cuộc sống ở Thành phố quê hương mà bây giờ lại có mặt ở vùng rừng núi xa xôi với bao hiểm nguy đang rình rập khi quân địch vẫn còn lẩn khuất ở khắp nơi.



