Máu đào trên cánh đồng hoang biên giới Tây Nam
Các cháu ạ, khi đất nước vừa tiếng súng chống Mỹ chưa được bao lâu, thì ở biên giới phía Tây Nam, máu của đồng bào ta lại đổ vì sự tàn bạo của tập đoàn Pol Pot. Bác cùng đồng đội hành quân về vùng đất An Giang, Long An giữa lúc những cánh đồng đang bị đốt phá, nhà cửa tan hoang. Kẻ thù của chúng bác khi ấy vô cùng xảo quyệt, chúng thường lợi dụng đêm tối và địa hình kênh rạch chằng chịt để đánh lén, gây ra những vụ thảm sát kinh hoàng.
Bác nhớ mãi một buổi chiều ở kinh Vĩnh Tế, tiểu đội của bác lọt vào trận địa phục kích của địch. Giữa cái nắng cháy da và bùn lầy lội, anh em phải tựa lưng vào nhau mà chiến đấu. Người bạn thân của bác là liên lạc viên tên Thành, mới 19 tuổi, đã lấy thân mình che đạn cho bác khi một quả lựu đạn rơi sát cạnh. Trước khi hy sinh, Thành chỉ kịp nói: "Anh Nam ơi, giữ lấy biên giới, đừng để chúng nó vào làng...". Máu của Thành thấm đỏ cả vạt áo bác. Chúng bác chiến đấu không chỉ để giữ đất, mà để bảo vệ sự sống cho từng đứa trẻ, cụ già vùng biên. Cuộc chiến ấy khốc liệt vô cùng, nhưng nó khẳng định một điều: Việt Nam luôn khao khát hòa bình, nhưng sẽ quyết chiến đến cùng để bảo vệ chủ quyền và sự bình yên của nhân dân.



