MÁU ĐỔ BÊN SÔNG GIANG THÀNH – MẢNH ĐẤT KIÊN TRUNG TRONG CHIẾN TRANH BIÊN GIỚI TÂY NAM
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Dòng sông Giang Thành uốn lượn qua vùng đất Kiên Giang - An Giang mang hình những cánh sao, và mỗi khúc sông ấy đều ghi dấu sự hy sinh anh dũng của các chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang (biên phòng) trong cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam (1977 – 1978). Ngay từ cuối năm 1976, Đồn Biên phòng Phú Mỹ được thành lập và nhanh chóng phải đối mặt với các cuộc xâm nhập tàn bạo của tập đoàn Polpot. Đầu tháng 5/1978, địch huy động nhiều tiểu đoàn bao vây cô lập đồn, cắt đứt hoàn toàn nguồn tiếp tế.
Suốt 15 ngày đêm kiên cường bám trụ trong điều kiện thiếu ăn, thiếu nước và cạn kiệt đạn dược, các chiến sĩ đã lập đội cảm tử quyết bảo vệ trận địa. Sáng 16/5/1978, địch tăng cường thêm 4 tiểu đoàn tấn công tổng lực. Đến 12h trưa, khi viên đạn cuối cùng đã bắn hết, theo lệnh của Đồn trưởng Nguyễn Minh Phương, toàn thể cán bộ chiến sĩ Đồn Phú Mỹ đã đồng loạt xông lên đánh giáp lá cà với quân địch và anh dũng hy sinh trọn vẹn. Tương tự, tại An Giang, đúng đêm 30/4/1977 – ngày kỷ niệm thống nhất đất nước – quân Polpot mở cuộc tấn công bất ngờ trên toàn tuyến 13 xã biên giới. Tại Đồn Bắc Đai và Trạm Tịnh Biên, các chiến sĩ biên phòng đã kiên cường đẩy lui nhiều đợt xung phong và chiến đấu cho đến người cuối cùng.
Giữa những năm tháng tàn khốc ấy, tình cảm gắn bó giữa bộ đội biên phòng và nhân dân Khmer, Việt vùng biên giới hiện lên vô cùng xúc động. Những nữ du kích như bà Danh Thị Nho, hay những người mẹ như mẹ Lê Thị Bánh đã không quản ngại nguy hiểm, vượt qua mưa đạn để chăm sóc thương binh, lo hậu sự và đào hầm chôn cất các liệt sĩ. Sự hy sinh của các chiến sĩ biên phòng bên dòng Giang Thành đã bảo vệ bình yên cho xóm làng, trở thành những mốc quốc giới sống mãi trong lòng nhân dân.



