Anh hùng Lực lượng vũ trang

Máu Đỏ Biên Cương, Sáng Mãi Tên Anh Hùng Đỗ Sĩ Họa

Hưng Yên18/12/2025Vũ Thị Quỳnh Anh2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những con người đã lặng lẽ hoá thân vào sông núi, để tên tuổi mình sống mãi cùng non sông. Liệt sĩ – Anh hùng Lực lượng Vũ trang nhân dân Đỗ Sĩ Họa (1946-1979), người con ưu tú của mảnh đất Hồng Vân (nay là xã Hồng Quang, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên), chính là một trong những ngọn lửa bất diệt ấy. Cuộc đời và sự hy sinh của anh đã viết nên một thiên anh hùng ca rực cháy giữa những ngày đầu của cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979.

Những năm cuối thập niên 1970, tình hình biên giới phía Bắc diễn biến phức tạp, quân địch liên tục gây hấn, xâm phạm chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Trong bối cảnh ấy, Đỗ Sĩ Họa là người chiến sĩ trẻ, giàu kinh nghiệm chiến đấu, đã được giao nhiệm vụ quan trọng: Đồn trưởng Đồn Biên phòng 209.Dáng người rắn rỏi, ánh mắt kiên nghị, anh luôn sống mẫu mực, giản dị, gần gũi với đồng đội. Với anh, “giữ đồn, giữ đất không chỉ là nhiệm vụ – đó là danh dự của người lính”.

Ngày 12/3/1979, quân địch huy động lực lượng lớn mở trận tấn công dữ dội vào Đồn 209. Pháo kích dội xuống từng chùm, khói lửa bao trùm cả vùng núi. Trước tình hình nguy cấp, Đỗ Sĩ Họa lập tức tổ chức đội hình chiến đấu, trực tiếp chỉ huy đơn vị giữ vững các vị trí then chốt.Khi kẻ thù tiến đến gần, vừa đánh vừa hống hách kêu gọi đầu hàng, người chỉ huy trẻ đã hét lên bằng giọng đanh thép, vang dội giữa làn khói súng: “Người Việt Nam không biết quỳ gối. Chúng mày tới đây, chúng mày sẽ chết!”. Câu nói ấy không chỉ là lời đáp trả, mà là lời thề danh dự của người chiến sĩ Việt Nam. Nó trở thành ngọn lửa truyền sang từng chiến sĩ, thắp lên ý chí “quyết tử cho Tổ Quốc quyết sinh”. Cuộc chiến càng lúc càng ác liệt. Ở Đồi Quế, nơi điểm chốt quan trọng nhất, quân địch tràn lên từng đợt như sóng dữ. Đỗ Sĩ Họa chạy đến từng ụ chiến đấu, động viên đồng đội. Mỗi vết thương như một dấu ấn của ý chí sắt đá, của lòng trung thành tuyệt đối với Tổ quốc. Chiến sĩ Đồn 209, noi gương người chỉ huy, đã chiến đấu ngoan cường. Họ tiêu diệt 227 tên địch, giữ vững trận địa trong hoàn cảnh vô cùng chênh lệch lực lượng. Và khi những loạt đạn cuối cùng vang lên, Đỗ Sĩ Họa, trong tư thế vẫn ghì chặt khẩu súng, đã anh dũng hy sinh, hoá thân vào đất mẹ trong niềm tiếc thương vô hạn của đồng đội.

Liệt sĩ Họa hi sinh đúng ngày 17/2/1979 trong trận chiến đấu ác liệt tại đồn biên phòng Pò Hèn. Khi hy sinh, đồng chí là Thượng úy, Phó Đồn trưởng Đồn 209, Công an nhân dân Vũ trang tỉnh Quảng Ninh (nay là Đồn Biên phòng 15, Pò Hèn, xã Hải Sơn, TP. Móng Cái, tỉnh Quảng Ninh), Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Đỗ Sĩ Họa đã tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị, lập công xuất sắc được tặng thưởng Huân chương Chiến công, bị thương, sức khỏe giảm sút đồng chí vẫn tình nguyện lên bảo vệ biên giới phía Bắc.

Dù ngã xuống ở tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh của Đỗ Sĩ Họa là minh chứng chói ngời cho tinh thần yêu nước bất diệt của người lính Việt Nam nơi biên cương Tổ quốc. Ngay trong năm 1979, Đồn 209 được đề nghị tuyên dương danh hiệu Đơn vị Anh hùng. Đồng chí được truy tặng cấp hàm Thượng úy và Huân chương Quân công hạng Ba. Đến ngày 20/12/1979, liệt sĩ được truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, là một trong 90 anh hùng của lực lượng Biên phòng qua các thời kỳ.

Hiện nay, mộ phần của liệt sĩ Họa đang yên vị tại nghĩa trang liệt sĩ xã Hồng Vân (cũ). Nhắc đến anh, người dân xã Hồng Quang vẫn gọi anh bằng tất cả sự trân trọng và tự hào. Trường học, con đường, những buổi sinh hoạt truyền thống đều nhắc về người chỉ huy Đồn 209 với giọng đầy xúc động. Tấm gương của anh không chỉ là niềm tự hào của quê hương Hưng Yên, mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần bất khuất, ý chí kiên trung của người lính Việt Nam trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc. Mặc dù chiến sĩ Đỗ Sĩ Họa đã ngã xuống, nhưng khúc tráng ca anh để lại sẽ còn vang vọng.

Trên mảnh đất Hồng Quang hôm nay, mỗi nhịp thở yên bình đều nhắc chúng ta về những người đã ngã xuống để giữ lấy màu xanh của quê hương. Thế hệ hôm nay và mai sau càng phải sống cho xứng với máu xương cha anh: biết gìn giữ hòa bình, biết dựng xây quê hương ngày một giàu đẹp hơn. Xin nghiêng mình tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ, thương binh, bệnh binh – những người đã hóa ngọn lửa soi đường cho Tổ quốc. Tên tuổi các anh sẽ còn lưu mãi trong lòng đất, trong lòng người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn