Màu Đỏ Giữa Khói Bom
Mùa đông năm 1952, khi chiến dịch Tây Bắc bước vào giai đoạn ác liệt, cả vùng Nghĩa Lộ chìm trong khói lửa. Những đoàn dân công ngày đêm gùi gạo, tải đạn vượt đèo, băng suối tiếp tế cho bộ đội. Ở bản Nậm Tộc có cô gái người Thái tên Lò Thị Ban. Ban mới mười chín tuổi, đôi mắt sáng và luôn quấn trên đầu chiếc khăn piêu mẹ thêu từ ngày cô mười sáu. Cha mất sớm vì bị lính Pháp bắt đi phu, Ban sống cùng mẹ già trong căn nhà sàn cuối bản. Một chiều cuối năm, đơn vị bộ đội hành quân qua bản. Trong số ấy có anh chiến sĩ tên Trần Văn Hậu, quê tận Nam Định. Hậu bị sốt rét rừng, môi tái nhợt nhưng vẫn cố gùi khẩu súng nặng trên vai. Thấy vậy, Ban lặng lẽ mang bát nước lá rừng ra cho anh uống. Từ hôm ấy, mỗi lần đơn vị dừng chân, Ban lại cùng dân bản giã gạo, nấu cơm cho bộ đội. Hậu thường ngồi bên bếp lửa nghe Ban hát khắp Thái. Anh bảo: — “Khi nào đất nước hòa bình, anh muốn được quay lại nơi này.” Ban chỉ cười, đôi má đỏ lên dưới ánh lửa. Nhưng chiến tranh đâu cho người ta nhiều thời gian để mơ. Đầu tháng 10, thực dân Pháp mở trận càn lớn vào khu vực Căng – Đồn Nghĩa Lộ. Máy bay gầm rú trên bầu trời, bom trút xuống các bản làng. Đơn vị của Hậu nhận nhiệm vụ chặn địch ở con dốc đầu bản để bảo vệ đường rút cho dân. Đêm trước trận đánh, Ban lặng lẽ tháo chiếc khăn piêu trên đầu đưa cho Hậu. — “Anh giữ lấy… để nhớ còn có người đợi.” Hậu nắm chặt chiếc khăn, khẽ gật đầu. Rạng sáng hôm sau, tiếng súng nổ vang cả núi rừng. Địch đông hơn nhiều lần, pháo bắn đỏ rực sườn đồi. Bộ đội chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi đồng đội rút gần hết, Hậu cùng vài chiến sĩ ở lại chặn địch. Người dân trong bản kể rằng giữa khói bom mù mịt, vẫn thấy một người lính trẻ buộc chiếc khăn piêu đỏ trên cành cây giữa trận địa như một lá cờ nhỏ giữa núi rừng Tây Bắc. Trận ấy, đơn vị giữ được đường rút cho dân bản. Nhưng Hậu đã không trở về. Sau ngày giải phóng, Ban vẫn không lấy chồng. Mỗi mùa ban nở, cô lại lên ngọn đồi năm xưa thắp một nén hương bên tấm bia liệt sĩ vô danh. Chiếc khăn piêu năm ấy đã cháy sém vì khói đạn, nhưng cô vẫn giữ cẩn thận trong chiếc hòm gỗ cũ. Người già trong bản bảo rằng:
“Có những chuyện tình không cần lời hẹn ước dài lâu. Chỉ một chiếc khăn piêu giữa mùa bom đạn cũng đủ để người ta nhớ cả một đời.”


