MÁU ĐỎ TRÊN CON ĐƯỜNG ĐỘC LẬP
Anh Thành nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước đó, anh từng mơ ước trở thành thầy giáo làng. Nhưng giấc mơ ấy gác lại khi quê hương chìm trong khói lửa.
MÁU ĐỎ TRÊN CON ĐƯỜNG ĐỘC LẬP
Con đường đất dẫn ra bìa làng phủ đầy lá khô và bụi đỏ. Sáng hôm ấy, bà Năm đứng tựa cổng, nhìn theo bóng dáng người con trai duy nhất rảo bước về phía rừng. Anh Thành khoác balô bạc màu, vai mang khẩu súng cũ, dáng người gầy nhưng ánh mắt cương nghị. Cuộc chia tay diễn ra lặng lẽ, không nước mắt, bởi trong những năm tháng chiến tranh, người ta học cách giấu nỗi đau vào sâu trong lòng.
Anh Thành nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước đó, anh từng mơ ước trở thành thầy giáo làng. Nhưng giấc mơ ấy gác lại khi quê hương chìm trong khói lửa. Thực dân Pháp liên tiếp mở những cuộc càn quét, bắt bớ, tra tấn dân lành. Những tiếng khóc xé lòng vang lên giữa làng quê yên bình. Anh hiểu rằng, chỉ khi đất nước độc lập, những giấc mơ bình dị ấy mới có cơ hội thành hình.
Đơn vị anh hành quân liên tục qua nhiều vùng rừng núi hiểm trở. Đói rét, bệnh tật, cái chết luôn rình rập. Có những đồng đội ngã xuống vì đạn thù, có người chết vì sốt rét ác tính. Nhưng mỗi khi một người ngã xuống, những người còn lại càng siết chặt tay súng. Bởi họ hiểu rằng, lùi bước không phải là con đường sống.
Trận đánh cuối cùng của anh Thành diễn ra trên con đường độc đạo dẫn vào căn cứ địch. Địch bố trí hỏa lực mạnh, quyết giữ bằng được tuyến đường chiến lược. Tiếng súng nổ vang trời, đất rung chuyển dưới chân. Anh Thành cùng tổ xung kích lao lên, bất chấp mưa bom đạn. Trong đầu anh vang lên lời mẹ dặn ngày tiễn con đi:
— Nếu phải chọn, con hãy chọn Tổ quốc.
Một viên đạn xuyên qua ngực anh khi anh đang che chắn cho đồng đội. Anh ngã xuống giữa con đường đầy khói lửa. Máu anh loang ra, đỏ thẫm mặt đất. Trước khi nhắm mắt, anh nghe tiếng đồng đội hô vang, nghe bước chân dồn dập tiến lên. Anh biết, con đường này rồi sẽ được giải phóng.
Chiến thắng đến sau đó không lâu. Con đường độc đạo trở thành tuyến vận chuyển quan trọng của quân ta. Nhưng anh Thành mãi mãi không trở về làng cũ. Bà Năm nhận giấy báo tử trong lặng lẽ. Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ thắp nhang, nhìn về phía con đường đất nơi con trai đã ra đi.
Nhiều năm sau, con đường ấy được mở rộng, trải nhựa thẳng tắp. Trẻ em tung tăng đến trường, xe cộ qua lại tấp nập. Bên vệ đường, một tấm bia nhỏ ghi tên những liệt sĩ đã ngã xuống. Mỗi người dân đi qua đều hiểu rằng, sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng máu đỏ của biết bao con người đã ngã xuống vì hai chữ Độc lập – Tự do.


