Màu hoa bên miệng hầm
Trận bom chiều ấy xé nát sườn đồi, đất đá vùi lấp cửa hầm. Khi mọi người đào được lối vào, Lâm đã nằm im, tay vẫn nắm chặt nhành hoa rừng ép trong cuốn sổ nhỏ. Đó là món quà cậu định gửi về cho em gái ngày sinh nhật. Giữa khói lửa chiến tranh, Lâm vẫn giữ thói quen nhặt hoa mỗi lần hành quân qua rừng. Cậu nói: “Hoa nở được thì người cũng phải sống cho ra sống.” Sau chiến tranh, cuốn sổ ấy được gửi về quê. Nhành hoa khô mỏng manh, nhưng ký ức về một thời hoa lửa thì còn mãi – nơi con người sống v
Trận bom chiều ấy xé nát sườn đồi, đất đá vùi lấp cửa hầm. Khi mọi người đào được lối vào, Lâm đã nằm im, tay vẫn nắm chặt nhành hoa rừng ép trong cuốn sổ nhỏ. Đó là món quà cậu định gửi về cho em gái ngày sinh nhật.
Giữa khói lửa chiến tranh, Lâm vẫn giữ thói quen nhặt hoa mỗi lần hành quân qua rừng. Cậu nói: “Hoa nở được thì người cũng phải sống cho ra sống.”
Sau chiến tranh, cuốn sổ ấy được gửi về quê. Nhành hoa khô mỏng manh, nhưng ký ức về một thời hoa lửa thì còn mãi – nơi con người sống và hy sinh đẹp như hoa giữa bom đạn.


