Cựu Thanh niên xung phong

Màu Hoa Giữa Trường Sơn

Màu Hoa Giữa Trường Sơn

Quảng Ninh02/03/2026THCS Cẩm Phả (THCS Cẩm Phả)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, trên tuyến đường mòn huyền thoại giữa đại ngàn Trường Sơn, có một cô gái thanh niên xung phong tên Hạnh. Hạnh vừa tròn mười chín tuổi, rời mái trường phổ thông chưa lâu thì viết đơn tình nguyện ra mặt trận. Ba mẹ cô chỉ kịp dặn một câu: “Con giữ lấy tấm lòng mình, dù ở đâu.” Nhiệm vụ của Hạnh và đồng đội là san lấp hố bom, đảm bảo tuyến đường vận tải không bị gián đoạn. Ban ngày máy bay gầm rú, ban đêm pháo sáng xé rừng. Có những hôm, cả tiểu đội phải nằm ép mình dưới hố đất suốt nhiều giờ. Đất đỏ bám đầy mái tóc, khuôn mặt lấm lem nhưng ánh mắt ai cũng sáng. Một buổi chiều, sau trận bom dữ dội, con đường bị cày nát. Hạnh cùng đồng đội lao ra khi khói chưa tan hết. Đất đá còn nóng, khét mùi thuốc súng. Giữa đống đổ nát ấy, Hạnh bất chợt nhìn thấy một nhành hoa dại nhỏ bé vươn lên từ mép hố bom. Cô mỉm cười, nhẹ nhàng dựng lại cọc tiêu rồi cắm nhành hoa ấy bên vệ đường. Đêm đó, đoàn xe từ hậu phương vẫn nối đuôi nhau qua. Một anh lái xe thò đầu ra cửa sổ, gọi với xuống: “Cảm ơn các cô gái Trường Sơn!” Tiếng xe hòa vào tiếng rừng đêm, để lại trong tim Hạnh một niềm hạnh phúc lạ lùng. Vài tháng sau, trong một trận bom khác, Hạnh bị thương ở vai. Khi cáng cô về trạm xá, Hạnh vẫn nắm chặt trong tay một nhành hoa rừng. Cô thì thầm: “Đường phải thông, xe phải qua…” Nhiều năm sau hòa bình, người ta trở lại Trường Sơn. Con đường năm xưa đã thành quốc lộ. Những cánh rừng hồi sinh xanh mướt. Người ta kể rằng, ở một khúc cua nhỏ, mùa nào cũng có hoa dại nở rực rỡ. Người dân gọi đó là “hoa của thời lửa đỏ” – loài hoa nở lên từ ý chí và tuổi trẻ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn