MÀU HOA KHÓA ÁO TÌNH YÊU
MÀU HOA KHÓA ÁO TÌNH YÊU
Trên đỉnh Trường Sơn năm ấy, có một tình yêu chớm nở giữa khói lửa chiến tranh ác liệt. Anh là chiến sĩ lái xe gầm máy, còn chị là cô gái mở đường hay cười. Họ gặp nhau giữa những quãng nghỉ ngắn ngủi sau mỗi trận bom tọa độ dữ dội của kẻ thù. Chẳng có hoa hồng hay quà cáp, anh tặng chị chiếc lược làm từ mảnh xác máy bay vừa bắn rơi. Chị bẽn lẽn đón lấy, rồi thêu tặng anh chiếc khăn tay có hình bông hoa nhỏ xinh xắn. "Hòa bình rồi, mình về quê cưới nhau anh nhé!" – chị khẽ hẹn ước dưới chiến hào đầy bụi đất. Đêm ấy, đoàn xe của anh phải vượt qua một trọng điểm bị đánh phá vô cùng tàn khốc. Chị đứng bên công sự, vẫy chiếc khăn tay trắng làm cọc tiêu dẫn lối cho xe anh đi. Một quả bom nổ gần, mặt đất rung chuyển, chiếc xe của anh lao vút qua an toàn trong gang tấc. Nhưng khi anh quay đầu nhìn lại, bóng áo trắng của chị đã tan vào khói bụi mịt mù. Anh gạt nước mắt, tiếp tục nhấn ga đưa hàng ra tiền tuyến cho kịp giờ nổ súng trận mới. Hòa bình lập lại, người thương binh ấy trở về quê hương với một bên cánh tay không còn vẹn nguyên. Trong túi áo ngực của anh, chiếc khăn tay thêu hoa năm nào vẫn được gìn giữ cẩn thận. Anh chưa từng lấy vợ, dành cả đời để nhớ về người con gái thanh xuân trên đỉnh đèo năm ấy. Tình yêu thời hoa lửa của họ đã hóa thành bất tử, hòa vào hồn thiêng sông núi nước Việt.


