Khác

MÀU HOA LỬA

một thời bom rơi, một thời đạn lạc....

Thái Nguyên21/08/2026Xã Đan Hải (Xã Đan Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều xuống, trên cánh đồng quê, những bông hoa phượng đỏ rực bên con đường làng như những đốm lửa nhỏ giữa nền trời xanh. Nhìn màu hoa ấy, bà ngoại tôi thường ngồi thật lâu bên hiên nhà, đôi mắt xa xăm như đang trở về một thời đã rất xa – thời tuổi trẻ của bà, thời chiến tranh khói lửa, thời mà màu xám bao trùm, màu xanh hiếm thấy.

Ngày ấy, bà mới mười tám tuổi, sống ở miền quê nghèo khó. Dải đất trải dài chỉ có những túp lều tranh bên rặng tre già cỗi.  Những năm tháng chiến tranh ác liệt, dải đất không còn bằng phẳng,   lô nhô của những hố bom, mọc ven là cỏ dại. Chiên tranh khiến mọi người càng gắn bó với nhau hơn. Ban ngày, bà cùng các chị trong làng làm ruộng, đào hầm, chăm sóc thương binh. Ban đêm, bà trở thành một cô giao liên, lặng lẽ đưa thư và thuốc men qua những con đường đầy nguy hiểm.

Có một lần, giữa đêm mưa, bà nhận nhiệm vụ đưa một túi thuốc đến trạm quân y cách làng gần mười cây số. Con đường đất trơn trượt, tiếng máy bay thỉnh thoảng vọng xuống từ bầu trời tối đen. Bà ôm chặt túi thuốc vào ngực, vừa đi vừa dò từng bước.

Đến gần trạm, tiếng bom bất ngờ vang lên. Mặt đất rung chuyển. Bà ngã xuống một bên bờ ruộng, hai tay vẫn giữ chặt túi thuốc. Khi tiếng bom lắng xuống, bà đứng dậy và tiếp tục chạy.

Nhưng trạm quân y đã bị trúng bom.

Trong ánh sáng lập lòe của những đám cháy, bà nhìn thấy một người lính trẻ bị thương đang cố bò ra khỏi đống đổ nát. Bà vội chạy đến dìu anh. Người lính ấy chỉ kịp nói:

– Chị đưa thuốc đến rồi sao? Các đồng đội của tôi sẽ được cứu...

Bà không nhớ mình đã khóc từ lúc nào. Hai người cùng những người còn sống sót cố gắng chuyển thương binh đến nơi an toàn. Đêm ấy, bà thức trắng.

Sáng hôm sau, khi mặt trời vừa lên, trên cánh đồng xuất hiện những bông hoa phượng đỏ. Người lính trẻ hôm qua đã không qua khỏi. Trước lúc nhắm mắt, anh chỉ nhờ bà gửi lời về cho mẹ rằng anh vẫn nhớ quê nhà.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Bà trở về quê, mái tóc đã điểm bạc. Cuộc sống dần bình yên, nhưng ký ức về những người đã nằm lại vẫn chưa bao giờ phai mờ.

Một lần tôi hỏi:

– Bà có sợ không, khi ấy bà còn trẻ như vậy?

Bà mỉm cười, bàn tay nhăn nheo vuốt nhẹ mái tóc tôi:

– Có chứ. Ai mà chẳng sợ. Nhưng khi quê hương cần, người ta sẽ biết mình phải làm gì.

Tôi nhìn ra ngoài sân. Những bông phượng vẫn đỏ rực trong nắng hè. Tôi chợt hiểu rằng màu đỏ ấy không chỉ là màu của tuổi trẻ, mà còn là màu của lòng can đảm, của những hy sinh thầm lặng.

Thời hoa lửa đã lùi xa. Những người trẻ năm ấy giờ có người đã già, có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nhưng câu chuyện của họ vẫn sống trong ký ức của quê hương, để thế hệ hôm nay biết trân trọng hơn những ngày tháng hòa bình.

Và mỗi mùa phượng nở, tôi lại nhớ lời bà: “Tuổi trẻ đẹp nhất khi mình biết sống vì những điều lớn lao hơn bản thân.”

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn