Bài viết

Màu hoa lửa của mẹ Việt Nam anh hùng Trương Thị Chiếm

Ninh Bình24/04/2026Đoàn cơ sở Sở Y tế tỉnh Ninh Bình (Đoàn cơ sở Sở Y tế tỉnh Ninh Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một vùng quê nghèo, nơi có những đồng lúa trải dài bất tận , có một người mẹ lặng lẽ sống cả đời vì đất nước – mẹ Trương Thị Chiếm . Cuộc đời mẹ không ồn ào , không hào nhoáng , nhưng lại cháy lên một đoá hoa lửa – rực rỡ , bền bỉ và đầy hi sinh .

Trong niềm tự hào lớn , người dân Vĩnh Hưng luôn nhắc đến tên tuổi của bà mẹ việt nam anh hùng Trương Thị Chiếm biểu tưởng sống động của tinh thần bất khuất , sự hi sinh cao cả và lòng yêu nước son sắt . Thời kì kháng chiến chống mỹ , Vĩnh Hưng thuộc quận tuyên Bình tỉnh Kiến Tường , đây là vùng 8 của cách mạng ta , một trong những căn cứ địa cách mang quan trọng nên thường xuyên bị địch bắn phá , càng quét rất ác liệt . Tuy nhiên ,nhân dân Vĩnh Hưng vẫn kiên trung bám trụ không ngại hi sinh , đóng góp sức người , sức của trong các cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc , thống nhất đất nước . Trong đó có bà Trương Thị Chiếm một người phụ nữ gan lì, ý chí quật cường cùng chồng và các con tham gia cách mạng với quyết tâm đánh đuổi giặc ngoại xâm gìn giữ quê hương đất nước.

Bà Trương Thị Chiếm sinh năm 1923 ngụ ấp 3 xã vĩnh hưng , sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng , có nhiều người thân tham gia đánh giặc ngoại xâm , trong đó có 2 người con đã vĩnh viễn ở lại chiến trường . Bà vinh dự được nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Bà Mẹ Việt Nam anh hùng vào năm 2014 . Mẹ Trương Thị Chiếm năm nay đã hơn 100 tuổi , với cái tuổi xế chiều , bệnh tật làm sức khoẻ của mẹ suy giảm nhiều , có nhiều chuyện lúc nhớ lúc quên trong những năm chiến tranh ác liệt . đôi mắt già nua của mẹ thấm đẫm nỗi nhớ nhung pha lẫn đau thương khi nhớ về chuyện xưa.

Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng , nên từ nhỏ mẹ đã có lòng căm thù giặc ngoại xâm , chiến tranh đã làm cho đất nước lầm than ,bao gia đình phải lâm vào cảnh nhà tan cửa nát . Mẹ lấy chồng năm 19 tuổi , chồng mẹ là Ông Trần Văn Inh ( hoà bình rồi đổi tên Lê Văn Inh ) sinh năm 1923 ngụ ấp cả cát xã Vĩnh Lợi huyện Vĩnh Hưng cũ . Ông tham gia cách mạng từ năm 1945 , được kết vào đảng 1960 ,có hơn 40 năm công tác chống thực dân pháp và đế quốc mỹ trên chính quê hương của mình , nhiều lần bị địch bắt , tra tấn , đánh đập làm cho sức khoẻ suy giảm nghiêm trọng . sau khi đất nước thống nhất , bệnh tình ngày càng trở nặng , Ông mất 1995.

Mẹ sống bằng nghề dan điệm , giăng câu đặt lợp , buôn mắn trên ghe , vượt qua khó khăn nuôi dạy các con khôn lớn . sống trong thời đại chiến tranh , Mẹ xác định để có một cuộc sống bình yên là không dễ dàng . Hai người con trưởng lần lược lên đường tham gia cách mạng với tuổi đời còn rất trẻ rồi lần lược hi sinh không lâu sau đó .

Những năm chiến tranh ác liệt ,Mẹ cùng chồng tham gia gia cách mạng , bí mật nuôi cơm cán bộ , bảo vệ người dân vô tội . Noi gương cha mẹ , hầu hết các con của mẹ đều tham gia cách mạng . Trong đó , Liệt sĩ Trần Văn Coi là con trai trưởng lên đường nhập ngũ khi còn khá trẻ và hi sinh năm 1968 tại khu căn cứ kháng chiến chống đế quốc mỹ thuộc sân bay tân sơn nhất thời nay . Lúc hi sinh , liệt sĩ Trần Văn Coi giữ vai trò xã đội phó . Nhắc đến liệt sĩ Trần Văn Coi , gia đình vừa tự hào vừa đau đấu nỗi buồn vì hơn 50 năm qua gia đình đã tìm mọi cách vẫn chưa tìm được hài cốt của người con , người anh hùng quyết hi sinh để đất nước được bình yên . Nối gót anh trưởng , liệt sĩ Trần Văn Kiếm là con trai là con trai thứ 2 của mẹ cũng tình nguyện xông pha lên đường chống giặc ngoại xâm và anh dũng hi sinh ở một trận đánh ác liệt năm 1974 , khi ông mất giữ vai trò là hạ sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam , góp phần quan trọng trong giải phóng vùng 8 , tiến tới chiến thắng của chiến dịch mùa xuân năm 1975.

Dù tuổi cao sức yếu , lúc nhớ lúc quên , lắp bắp từ từ câu chữ những vẫn thể hiện rõ kí ức khó quên đối với mẹ khi kể về các con đã hi sinh : “ Nhớ rõ lắm ”, thằng Coi với thằng Kiệm hi sinh , hồi đó nuôi cơm nuôi nước bộ đội dữ lắm . Hồi hay tin con chết , gắng kiềm nén nỗi đau không dám khóc sợ địch phát hiện , phải chạy ra gò đất trống không ai thấy mới dám khóc .

Nay không thể không nhắc đến thế hệ cha anh đi trước đã đổ biết bao xương máu ở chiến trường , trong đó có sự hi sinh to lớn của các bà mẹ VNAH nói chung và mẹ Trương Thị Chiếm nói riêng . Ghi nhận những đóng góp to lớn , gia đình mẹ được nhà nước tặng bảng vàng danh dự năm 1983 .

Mẹ không còn trẻ nhưng ngọn lửa trong mẹ chưa bao giờ tắt màu hoa lửa không phải là màu của mất mát , mà là màu của lòng yêu nước , của sự hi sinh và sức mạnh tinh thần . Câu chuyện của mẹ Trần Thị Chiếm là một trong hàng ngàn câu chuyện như thế , những câu chuyện đã làm nên một Việt Nam kiên cường bất khuất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn