Bài viết

Màu Hoa Lửa Trên Đỉnh Cao Điểm

Để bảo vệ đồng đội, chiến sĩ Thành đã yêu cầu Dũng gọi pháo bắn thẳng vào tọa độ của mình. Sự hy sinh rực rỡ như "hoa lửa" ấy đã mang lại chiến thắng. Tình đồng chí ở đây là sự tin tưởng tuyệt đối và sự hóa thân cao cả vì nghĩa lớn.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, tại một điểm chốt khốc liệt ở Quảng Trị, ThànhDũng là hai chiến sĩ trinh sát pháo binh có nhiệm vụ giữ "mắt" cho đại đội. Đêm ấy, hỏa châu của địch treo lơ lửng trên đầu, biến màn đêm thành màu trắng nhợt nhạt, nhưng dưới những bụi sim già, Thành và Dũng vẫn lầm lũi bò sát hàng rào kẽm gai.

Bất ngờ, một trận pháo bầy dội xuống. Thành bị một mảnh pháo găm trúng ngực, máu tuôn ra đỏ sẫm cả chiếc áo xanh. Dũng lao đến, định bế bạn rút lui thì Thành nắm chặt tay anh, chỉ về phía ổ hỏa lực địch vừa lộ diện:
  • "Đừng... Đừng cứu tao! Địch đang dàn hàng... Đọc tọa độ đi Dũng! Phải bắn ngay vào đây!"

Dũng bàng hoàng nhận ra, nếu gọi pháo bắn vào tọa độ đó, những quả đạn từ phía ta sẽ trùm lên cả vị trí họ đang nằm. Thành nhìn thẳng vào mắt bạn, giọng thào thào nhưng đanh thép:
  • "Bắn đi! Cho tao thấy... màu hoa lửa cuối cùng... của đơn vị mình!"

Dũng nghẹn ngào áp máy thông tin vào tai, dõng dạc đọc tọa độ của chính mình. Chỉ vài phút sau, bầu trời rực sáng. Những quả pháo của ta bay vút qua đầu, nổ tung ngay trên điểm chốt. Giữa làn khói đạn mù mịt, những quầng lửa bùng lên rực rỡ như những đóa hoa đỏ rực giữa đêm đen.Thành mỉm cười nhìn những "đóa hoa" ấy rồi lịm dần trong vòng tay Dũng. Ổ đại liên địch bị san phẳng, quân ta tràn lên làm chủ cao điểm.Hòa bình lập lại, cứ mỗi độ tháng Bảy, ông Dũng lại mang một bó hoa hồng đỏ thắm đến viếng mộ Thành. Ông bảo với các chiến sĩ trẻ:
  • "Ngày ấy, màu hoa lửa đẹp nhất không phải là ánh sáng của bom đạn, mà là màu máu của người đồng chí đã hóa thân vào đất mẹ để bảo vệ anh em."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn