Màu Hoa Lửa Trên Đỉnh Cao Điểm
Để bảo vệ đồng đội, chiến sĩ Thành đã yêu cầu Dũng gọi pháo bắn thẳng vào tọa độ của mình. Sự hy sinh rực rỡ như "hoa lửa" ấy đã mang lại chiến thắng. Tình đồng chí ở đây là sự tin tưởng tuyệt đối và sự hóa thân cao cả vì nghĩa lớn.
Năm 1972, tại một điểm chốt khốc liệt ở Quảng Trị, Thành và Dũng là hai chiến sĩ trinh sát pháo binh có nhiệm vụ giữ "mắt" cho đại đội. Đêm ấy, hỏa châu của địch treo lơ lửng trên đầu, biến màn đêm thành màu trắng nhợt nhạt, nhưng dưới những bụi sim già, Thành và Dũng vẫn lầm lũi bò sát hàng rào kẽm gai.
"Đừng... Đừng cứu tao! Địch đang dàn hàng... Đọc tọa độ đi Dũng! Phải bắn ngay vào đây!"
"Bắn đi! Cho tao thấy... màu hoa lửa cuối cùng... của đơn vị mình!"
"Ngày ấy, màu hoa lửa đẹp nhất không phải là ánh sáng của bom đạn, mà là màu máu của người đồng chí đã hóa thân vào đất mẹ để bảo vệ anh em."



