Máu hoa ngời sáng giữa ngục tối Côn Đảo
Nguyễn Thị Hải Yến

Giữa dòng chảy vô tận của lịch sử dân tộc, có những cuộc đời ngắn ngủi nhưng rực rỡ như một vì sao băng, vụt sáng để lại ánh quang vĩnh cửu. Chị Võ Thị Sáu – người con gái Đất Đỏ anh hùng, chính là một đóa hoa lê kiệt như thế: mong manh mà sắt đá, dịu dàng mà hiên ngang, mãi mãi nở rộ trong tâm khảm triệu triệu người con đất Việt.
Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất miền Trung nắng gió, nghèo khó, tuổi thơ của chị gắn liền với những luống cày, ruộng đồng và nỗi nhọc nhằn của một kiếp người nô lệ. Nhưng trong trái tim non trẻ ấy sớm đã thắp lên ngọn lửa căm thù giặc và khát vọng tự do cháy bỏng. Khi tiếng gọi của Tổ quốc cất lên, cô thiếu nữ đôi mươi ấy đã không ngần ngại bước vào hàng ngũ cách mạng, chọn con đường gian khó nhất: con đường hy sinh vì độc lập, tự do.
Hãy tưởng tượng hình ảnh một người con gái nhỏ bé, ánh mắt trong veo nhưng kiên định đến lạ kỳ, hoạt động âm thầm giữa vòng vây ngặt nghèo của kẻ thù. Chị mưu trí, dũng cảm, đối đầu với bao hiểm nguy nơi tuyến đầu lửa đạn. Bị địch bắt, tra tấn dã man trong ngục tối Côn Đảo, những đòn roi bạo tàn không thể khuất phục được một ý chí gang thép. Ánh mắt chị nhìn kẻ thù không chút oán hờn mà tràn ngập niềm tin tất thắng vào ngày mai hòa bình của đất nước.
Ngày 19 tháng 1 năm 1952, trên mảnh đất Côn Đảo lạnh lẽo, trước nòng súng của kẻ thù, chị từ chối bịt mắt. Chị muốn nhìn tận mắt trời xanh quê hương, muốn ngắm nhìn lần cuối những nhành hoa lê đang nở. Giây phút ấy, tiếng hát của chị cất lên – tiếng hát vút cao giữa ngục tù, biến cái chết thành sự bất tử. Chị ngã xuống khi tuổi thanh xuân đẹp đẽ nhất vừa chớm nở, nhưng máu của chị đã tưới tắm cho mầm xanh độc lập của dân tộc.



