Bài viết

Màu hoa phượng năm ấy

An Giang16/06/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Màu hoa phượng năm ấy

Mùa hè năm 1972, giảng đường đại học xôn xao không phải vì mùa thi, mà vì tờ đơn tình nguyện nhập ngũ viết bằng máu của những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi. Kiên – sinh viên năm hai ngành Văn học – nhìn bông phượng vĩ đỏ rực ngoài cửa sổ, xếp lại cuốn giáo trình còn dang dở vào ba lô. Anh chuẩn bị bước vào một giảng đường lớn hơn: Chiến trường Quảng Trị.

Hai năm sau, tại một tọa độ lửa trên tuyến đường Trường Sơn, Kiên đã là một chiến sĩ giao liên dạn dày sương gió. Công việc của anh và đồng đội là dẫn đường cho các đoàn quân vào Nam và đảm bảo mạch máu thông tin không bao giờ đứt.

Một buổi chiều, trận địa bị oanh tạc dữ dội. Bom từ trường và bom nổ chậm rải dày đặc. Tuyến đường huyết mạch bị cắt đứt ngay trước giờ đoàn xe vận tải quân sự chuẩn bị đi qua. Giữa làn khói đen kịt, Kiên cùng đội cảm tử băng ra. Trách nhiệm của họ là phải rà phá bom, mở đường bằng mọi giá.

Tiếng nổ chát chúa vang lên. Kiên bị hất văng vào vách đá. Trong cơn nửa tỉnh nửa mê, máu từ trán chảy xuống làm nhòe đi tầm mắt, anh bỗng thấy bầu trời như nhuộm một màu đỏ rực. Anh cứ ngỡ đó là màu hoa phượng vĩ của sân trường đại học ngày nào, màu của tuổi trẻ thanh xuân tươi đẹp. Nhưng không, đó là màu ngọn lửa của lý tưởng, màu máu của đồng đội đang ngã xuống để giữ cho những bánh xe lăn đều về phía Nam.

Kiên gượng đứng dậy, ôm chặt hộp tài liệu mật vào ngực, tiếp tục lao về phía trước. Thế hệ của anh ngày ấy đã viết nên thanh xuân không phải bằng mực mực, mà bằng chính những dòng máu hoa lửa anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn