Bài viết

MÀU HOA TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT

Nghệ An07/07/2026Đoàn TNCS HCM xã Nghĩa Đồng (xã Nghĩa Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1968, mảnh đất miền Trung bỏng rát dưới cái nắng như nung và những trận bom cày xới của kẻ thù. Tại một trọng điểm trên tuyến đường huyết mạch qua Nghệ An — nơi được mệnh danh là "tọa độ chết" vì không một ngày nào ngớt tiếng bom — có một tiểu đội thanh niên xung phong (TNXP) gồm những cô gái tuổi mười tám, đôi mươi đang ngày đêm bám đường.

Trong số đó, có Nhài — cô gái quê ở vùng đất lúa Yên Thành. Nhài có mái tóc dài chấm gót, thơm mùi lá sả và một giọng hò ví, giặm ngọt lịm. Mỗi lần sau trận bom, khi khói thuốc súng còn chưa kịp tản, tiếng hò của Nhài lại vang lên giữa trận địa, kéo những đôi tay đang cuốc đất, san lấp hố bom quên đi mệt nhọc:

"Ai đi vô nơi non xanh nước biếc... Ghé miền Trung gửi chút lòng son..."

Người hay ngẩn ngơ nghe Nhài hò nhất là Thành, anh chiến sĩ lái xe chở hàng vào miền Nam ruột thịt. Xe của Thành thường qua trọng điểm vào lúc chập choạng tối. Mỗi lần dừng lại chờ thông đường, Thành lại lóng ngóng dúi vào tay Nhài khi thì vài viên kẹo chanh, khi thì một phong lương khô bẻ nửa.

Vào một đêm tháng Bảy, trời oi nồng đến ngột ngạt. Dự cảm về một trận oanh tạc dữ dội khiến không khí trong lán chỉ huy căng như dây đàn. Thành dừng xe bên cửa rừng, gặp Nhài trước khi xe của anh tiến vào làn sương mù đầy thuốc súng. Anh lóng ngóng rút từ trong túi áo ngực ra một chùm hoa phượng vĩ đã được ép khéo léo trong cuốn sổ tay nhỏ:

  • "Nhài ơi, hoa này anh nhặt ở sân trường huyện trước ngày nhập ngũ. Tặng em làm kỷ niệm. Đợi ngày hòa bình, anh dắt em về thăm lại hàng phượng vĩ quê anh nhé!"

Nhài đỏ mặt, đỡ lấy cuốn sổ, cười bẽn lẽn:

  • "Anh cứ đi chân cứng đá mềm. Đường thông, xe chạy, tụi em lúc nào cũng ở đây đợi các anh."

Chỉ vài tiếng sau, bầu trời rách toạc bởi hàng loạt loạt bom tọa độ từ máy bay B-52. Mặt đất rung chuyển dữ dội, bụi đất, khói bom mù mịt bao trùm cả một vùng. Một quả bom nổ ngay sát cửa hầm của tiểu đội TNXP.

Khi tiếng cao xạ ngớt, đơn vị ứng cứu lao ra thì trận địa đã tan hoang. Nhài cùng các đồng đội của mình đã vĩnh viễn nằm lại trong lòng đất mẹ khi tuổi đời đẹp nhất. Trên tay Nhài, cuốn sổ tay có chùm hoa phượng vĩ ép khô vẫn được ôm chặt trước ngực, nhuốm một màu đỏ thắm hơn cả màu hoa — màu máu của tuổi thanh xuân hiến dâng cho Tổ quốc.

Đoàn xe của Thành thông tuyến ngay trong đêm. Qua khúc cua ấy, anh không còn nghe thấy tiếng hò ví giặm quen thuộc, chỉ thấy những đốm lửa bom còn sót lại rực lên trong đêm như những đóa hoa lửa thiêu đốt tâm can. Anh không khóc, hướng đôi mắt kiên định về phía trước, nhấn ga đưa chuyến hàng vượt qua làn bom đạn, mang theo cả lời hẹn ước hóa thành bất tử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÀU HOA TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT | Câu chuyện thời hoa lửa