Cựu Thanh niên xung phong

MÁU HÒA TRONG ĐẤT ĐỎ

Trần Văn Hòa rời xã Phú Phụng vào một ngày nắng rát, mang theo trong túi áo một nắm đất nhỏ lấy từ gốc cây mận sau nhà. Anh bảo với mẹ: "Con mang theo để đi tới đâu cũng thấy như có quê mình dưới chân". Nhưng khi đặt chân đến vùng đồi núi Rattanakiri vào năm 1983, nắm đất ấy đã thấm đẫm mùi thuốc súng và máu của những trận đánh vây ráp tàn khốc.

Vĩnh Long25/02/2026Trần Lê Cẩm Tú (xã Phú Phụng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trần Văn Hòa rời xã Phú Phụng vào một ngày nắng rát, mang theo trong túi áo một nắm đất nhỏ lấy từ gốc cây mận sau nhà. Anh bảo với mẹ: "Con mang theo để đi tới đâu cũng thấy như có quê mình dưới chân". Nhưng khi đặt chân đến vùng đồi núi Rattanakiri vào năm 1983, nắm đất ấy đã thấm đẫm mùi thuốc súng và máu của những trận đánh vây ráp tàn khốc.

Cuộc chiến ở vùng Đông Bắc Campuchia những năm đó không có những tuyến chiến hào cố định. Đó là cuộc chiến của những bóng ma trong rừng rậm. Hòa cùng tiểu đội nhận nhiệm vụ chốt chặn một con đường mòn mà tàn quân Khmer Đỏ dùng để vận chuyển lương thực. Một buổi chiều chạng vạng, khi sương rừng bắt đầu phủ kín những gốc cây cổ thụ, địch bất ngờ ập tới. Chúng đông như kiến cỏ, liều chết lao lên với những tiếng hô hoán man dại.

Trong lúc hỗn chiến, một quả lựu đạn chày của địch rơi ngay sát chân Hòa. Anh chỉ kịp hét lên một tiếng cảnh báo rồi đổ nhào người xuống một hố bom cũ. Tiếng nổ đanh gọn hất tung bụi đất. Hòa choáng váng, tai lùng bùng không còn nghe thấy gì, nhưng trực giác của một người lính quê hương Phú Phụng đã khiến anh bật dậy ngay lập tức. Với khẩu AK còn đỏ nòng, anh quét từng loạt đạn chính xác vào những bóng áo đen đang lù lù tiến tới. Một viên đạn của địch xuyên qua bắp tay, máu tuôn ra ướt đẫm tay áo, nhưng Hòa vẫn nghiến răng, dùng báng súng đánh bật tên địch đang định nhảy xổ vào mình.

Sau trận đánh, giữa những tán lá rừng bị đạn cày nát, Hòa ngồi lặng đi. Anh nhìn xuống lòng bàn tay, nắm đất quê hương anh mang theo đã bị máu mình nhuộm đỏ thẫm. Anh chợt nhận ra, máu của những người con Vĩnh Long và đất của nước bạn đã hòa quyện vào nhau trong một cuộc chiến sinh tử. Anh không thấy hận thù, chỉ thấy một nỗi buồn mênh mông cho kiếp người trong khói lửa.

Khi xuất ngũ trở về Phú Phụng, Hòa không còn giữ nắm đất ấy nữa. Anh đã rải nó xuống dưới một gốc thốt nốt già trên đất bạn, như một lời hứa rằng máu của anh và đồng đội sẽ hóa thành nhựa sống cho những mầm xanh mới. Giờ đây, mỗi buổi chiều ngồi bên sông Tiền, Hòa nhìn những con tàu ngược xuôi mà lòng bình thản. Anh biết mình đã hoàn thành lời hứa với quê hương: mang cái "Hòa" thực sự trở về sau những mùa bão đạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn