Bài viết

MÀU HOA TRONG LỬA

Bắc Ninh07/04/2026Vương Thị Yến Chi (THPT Tiên Du số 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÀU HOA TRONG LỬA

(T/g: Vương Thị Yến Chi- THPT Tiên Du số 1)

Tháng Tư năm 1972, Quảng Trị khét lẹt mùi thuốc súng và bụi đường. Thành là một chàng sinh viên khoa Văn vừa rời giảng đường đại học để khoác lên mình màu áo xanh bám đầy bùn đất của trung đoàn bộ binh. Hành trang của anh, ngoài khẩu AK và chiếc bao xe nặng trịch, còn có một cuốn sổ tay nhỏ ép đầy những cánh hoa phượng vĩ khô – kỷ niệm của buổi chia tay đầy nắng ở sân trường sư phạm. Đêm ấy, đơn vị của Thành tạm dừng chân bên bờ sông Thạch Hãn. Tiếng pháo cầm canh của địch từ phía bên kia vọng lại, xé toạc không gian tĩnh mịch. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc đèn pin bọc kín đầu bằng giấy đỏ, Thành lấy cuốn sổ ra, định viết vài dòng cho Lan – cô bạn gái có lúm đồng tiền sâu hoắm nơi quê nhà. "Thành ơi, nghe gì không?" – Tiếng Thắng, cậu bạn cùng tiểu đội nằm bên cạnh thì thào. Thành lắng tai. Giữa tiếng đại bác gầm rú xa xăm, có tiếng đàn bầu ai đó đang gảy rất khẽ từ phía hầm bên cạnh. Giai điệu mộc mạc, tha thiết như hơi thở của đất mẹ. Ở nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một gang tay, tiếng đàn ấy giống như một liều thuốc nhiệm màu, tưới mát những trái tim đang khô héo vì khói lửa. "Sáng mai mình vào Thành cổ rồi đấy." – Thắng tiếp lời, giọng hơi run – "Nếu tao không về, mày nhớ mang chiếc lược sừng này trả cho con bé Út nhà tao nhé. Tao hứa làm cho nó mà chưa kịp đánh bóng xong." Thành không trả lời, anh chỉ siết chặt lấy bàn tay thô ráp của bạn. Anh biết, ở tuổi hai mươi, ai chẳng sợ cái chết, nhưng cái lý tưởng "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" đã lớn hơn mọi nỗi sợ hãi đời thường. Sáng hôm sau, trời rực đỏ. Không phải màu đỏ của nắng sớm, mà là màu đỏ của những vòm hoa phượng vĩ nở rộ ven đường hành quân vào Thành cổ. Những cánh hoa đỏ thắm như những giọt máu của bầu trời đổ xuống, kiêu hãnh và rực cháy giữa làn mưa bom bão đạn. Trận chiến nổ ra dữ dội. Thành cổ Quảng Trị biến thành một chảo lửa khổng lồ. Gạch đá vỡ vụn, cỏ cây bị thiêu rụi, nhưng kỳ lạ thay, những người lính trẻ ấy vẫn tiến lên như những cánh chim không mỏi. Trong khoảnh khắc đối mặt với quân thù, Thành không còn thấy sợ hãi. Anh thấy khuôn mặt của mẹ, thấy lúm đồng tiền của Lan, và thấy cả những cánh phượng hồng trên sân trường năm ấy. Một quả đạn pháo nổ gần chỗ Thành. Anh ngã xuống, cảm giác lồng ngực mình nóng rực. Trong cơn mơ màng, anh thấy mình đang đi giữa một rừng hoa phượng. Hoa rơi đầy trên vai, trên tóc. Anh mỉm cười, đôi tay vẫn giữ chặt cuốn sổ tay ép hoa. ... Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, Lan tìm thấy cuốn sổ của Thành trong bảo tàng. Cánh hoa phượng khô năm xưa nay đã ngả màu nâu trầm, nhưng những dòng chữ anh viết dở đêm ấy vẫn còn vẹn nguyên: "Lan ơi, nếu anh trở thành một cánh hoa rơi xuống dòng Thạch Hãn, em hãy nhớ rằng anh đã sống những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình – một thời hoa lửa không bao giờ tắt..." Bên ngoài cửa sổ bảo tàng, một mùa phượng mới lại về. Màu hoa đỏ thắm ấy vẫn cháy rực dưới nắng xuân, như nhắc nhở về một thế hệ đã hiến dâng tuổi thanh xuân xanh nhất cho màu áo lính và cho một giấc mơ hòa bình vĩnh cửu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn