Màu khăn nơi tuyến lửa
Ở một trạm giao liên nhỏ giữa rừng Trường Sơn, có một nhóm thanh niên xung phong chuyên dẫn đường cho các đoàn xe ban đêm. Trong số đó, Minh là cậu lính trẻ mới vào đơn vị, còn nhiều bỡ ngỡ.
Người luôn giúp đỡ Minh là chị Thu – một cô gái giàu kinh nghiệm, nhanh nhẹn và rất nghiêm khắc. Chị thường quàng một chiếc khăn màu xanh đã sờn cũ, nói rằng đó là kỷ vật của những ngày đầu vào chiến trường.
Một lần, khi đang dẫn đoàn xe qua đoạn đường nguy hiểm, pháo địch bất ngờ dội xuống. Minh hoảng loạn, đứng chững lại giữa đường. Chính lúc ấy, chị Thu đã kéo Minh vào nơi an toàn, rồi quay lại tiếp tục dẫn đường cho đoàn xe.
Sau trận đó, Minh dần trưởng thành hơn. Cậu không còn sợ hãi như trước, mà biết cách bình tĩnh đối mặt với nguy hiểm. Chiếc khăn xanh của chị Thu trở thành hình ảnh mà Minh luôn nhớ đến mỗi khi bước ra tuyến lửa.
Một ngày, chị Thu được điều sang đơn vị khác. Trước khi đi, chị trao lại chiếc khăn cho Minh. Không nói nhiều, chỉ một ánh mắt, nhưng Minh hiểu: đó là sự tin tưởng và gửi gắm.
Từ đó, giữa núi rừng Trường Sơn, lại có một người lính trẻ mang theo “màu khăn” – mang theo cả ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần của những con người đi trước.



