Người có công giúp đỡ cách mạng

Màu Khăn Rằn Trong Khói Lửa

Phan Thị Ngọc Lan là một nữ giao liên trẻ tuổi, ngày ngày băng rừng, vượt suối để chuyển công văn, dẫn đường và tiếp tế cho các đơn vị. Điều bà nhớ nhất không phải là những lần đối mặt với bom đạn, mà là chiếc khăn rằn của người đồng đội đã hy sinh để bảo vệ tài liệu mật.

Đồng Tháp08/07/2026Huỳnh Thị Thiên Nhi (Chi đoàn trường Mầm Non Phú Thành A, Đoàn xã Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Phan Thị Ngọc Lan. Mỗi lần nhìn thấy chiếc khăn rằn đã bạc màu được cất cẩn thận trong chiếc hộp gỗ nhỏ, ký ức về những năm tháng chiến tranh lại hiện lên như vừa mới hôm qua.

Năm 1969, khi vừa tròn mười tám tuổi, tôi tình nguyện tham gia lực lượng giao liên. Công việc của tôi là đưa thư, chuyển tài liệu và dẫn đường cho các đơn vị hoạt động trong rừng. Những chuyến đi thường diễn ra vào ban đêm. Chúng tôi thuộc từng con suối, từng gốc cây, từng lối mòn giữa đại ngàn. Chỉ cần đi lạc một đoạn cũng có thể đánh mất cả nhiệm vụ.

Tôi luôn đồng hành cùng anh Hoàng – người hơn tôi vài tuổi, vui tính và giàu kinh nghiệm. Anh thường quàng trên cổ một chiếc khăn rằn đã sờn cũ. Anh bảo chiếc khăn là món quà mẹ tặng trước ngày lên đường và dặn rằng dù ở đâu cũng phải giữ lấy lòng tin.

Một buổi chiều cuối mùa mưa, đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển gấp một túi tài liệu quan trọng đến căn cứ phía bên kia cánh rừng. Chúng tôi xuất phát khi trời vừa sẩm tối. Đường rừng trơn trượt, mưa lất phất nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Đi được gần nửa chặng, tiếng động cơ máy bay bất ngờ vọng lại. Chỉ ít phút sau, từng loạt bom dội xuống khu rừng. Đất đá tung lên mù mịt, cây cối gãy đổ. Tôi và anh Hoàng lao xuống một hố bom cạn để tránh mảnh đạn.

Sau đợt ném bom đầu tiên, chúng tôi tiếp tục di chuyển. Nhưng khi chỉ còn cách điểm hẹn vài trăm mét, một toán địch xuất hiện. Không còn thời gian để suy nghĩ, anh Hoàng nhanh chóng lấy chiếc khăn rằn buộc kín túi tài liệu rồi trao cho tôi.

"Em chạy đi. Đừng để tài liệu rơi vào tay địch."

Đó là câu nói cuối cùng tôi nghe từ anh.

Anh bước sang hướng khác để thu hút sự chú ý, còn tôi ôm chặt túi tài liệu, len lỏi qua những bụi cây rậm rạp. Tiếng súng vang lên phía sau lưng khiến tim tôi thắt lại, nhưng tôi không dám quay đầu.

Rạng sáng hôm sau, tôi đến được điểm hẹn và trao nguyên vẹn tài liệu cho đơn vị. Khi đồng đội quay trở lại tìm kiếm, anh Hoàng đã hy sinh.

Trong ba lô của anh không còn gì ngoài vài bộ quần áo cũ, cuốn sổ tay nhỏ và bức ảnh chụp cùng gia đình. Chiếc khăn rằn anh đã dùng để bọc tài liệu vẫn còn nguyên, chỉ thấm vài vệt bùn đỏ của núi rừng.

Ngày đất nước hòa bình, tôi trở về quê hương, mang theo chiếc khăn ấy như một kỷ vật thiêng liêng. Mỗi dịp gặp gỡ con cháu trong làng, tôi lại kể về anh Hoàng và những người đồng đội đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Nhiều em nhỏ hỏi tôi liệu ngày ấy có sợ không.

Tôi luôn mỉm cười và trả lời rằng ai cũng biết sợ. Nhưng tình yêu quê hương và niềm tin vào ngày hòa bình đã giúp chúng tôi bước tiếp, dù phía trước là bom đạn hay hiểm nguy.

Chiếc khăn rằn năm xưa giờ đã phai màu theo năm tháng, nhưng với tôi, nó vẫn là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tình đồng đội và của sự hy sinh thầm lặng.

Chiến tranh đã lùi xa, những cánh rừng năm ấy giờ xanh tốt trở lại. Trên những con đường mới mở, trẻ em tung tăng đến trường, tiếng cười vang lên thay cho tiếng bom. Mỗi lần nhìn thấy khung cảnh bình yên ấy, tôi lại thầm nghĩ rằng sự hy sinh của biết bao người năm xưa không hề vô nghĩa.

Nếu có điều gì muốn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay, tôi chỉ mong các em luôn biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm với gia đình, với quê hương và với đất nước. Bởi hòa bình không tự nhiên mà có, đó là thành quả được đánh đổi bằng biết bao nước mắt, mồ hôi và cả những tuổi xuân mãi mãi dừng lại nơi chiến trường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Màu Khăn Rằn Trong Khói Lửa | Câu chuyện thời hoa lửa