Màu khăn tay trắng
Lan là y tá mặt trận. Trong túi áo ngực của cô luôn có một chiếc khăn tay trắng – món quà của mẹ ngày tiễn con ra đi. Giữa khói bom, máu và tiếng rên đau đớn, chiếc khăn ấy dùng để lau mồ hôi cho thương binh, băng vết thương, và đôi khi… lau nước mắt. Có lần, Lan cứu một người lính bị thương nặng. Anh nắm chặt chiếc khăn, thì thầm: “Nếu tôi không qua khỏi, nhờ cô gửi lại cho mẹ tôi.” Nhưng anh đã sống. Sau ngày hòa bình, Lan gặp lại anh giữa phố đông người. Chiếc khăn tay trắng năm xưa đã ngả m
Lan là y tá mặt trận. Trong túi áo ngực của cô luôn có một chiếc khăn tay trắng – món quà của mẹ ngày tiễn con ra đi. Giữa khói bom, máu và tiếng rên đau đớn, chiếc khăn ấy dùng để lau mồ hôi cho thương binh, băng vết thương, và đôi khi… lau nước mắt.
Có lần, Lan cứu một người lính bị thương nặng. Anh nắm chặt chiếc khăn, thì thầm: “Nếu tôi không qua khỏi, nhờ cô gửi lại cho mẹ tôi.” Nhưng anh đã sống. Sau ngày hòa bình, Lan gặp lại anh giữa phố đông người. Chiếc khăn tay trắng năm xưa đã ngả màu, nhưng ký ức thời hoa lửa thì vẫn vẹn nguyên trong tim họ.


