Người có công giúp đỡ cách mạng

MÁU LỬA BÊN DÒNG SÔNG

MÁU LỬA BÊN DÒNG SÔNG

Lào Cai29/01/2026PHÙNG THỪA PHÚ (Xã Võ Lao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MÁU LỬA BÊN DÒNG SÔNG

Sau khi kết thúc đợt chiến đấu thứ nhất, đơn vị tôi chưa kịp củng cố lại đội hình thì bước ngay vào đợt chiến đấu thứ hai, khốc liệt hơn gấp nhiều lần. Lúc đó là cuối tháng 7 năm 1972. Địch quyết tâm tái chiếm Thành cổ Quảng Trị, dồn toàn bộ hỏa lực mạnh nhất vào khu vực này. Chúng tôi hiểu rất rõ: đợt này sẽ là cuộc chiến sống còn, không chỉ để giữ Thành, mà để giữ niềm tin cho cả chiến trường. Là trung đội trưởng, tôi nhận lệnh trực tiếp từ đại đội bằng mọi giá bám trụ, không để địch chiếm lại Thành cổ. Mệnh lệnh ngắn gọn, nhưng nặng như đè lên ngực. Từ ngày 28 tháng 7 năm 1972, pháo địch bắt đầu bắn dồn dập. Ban ngày, máy bay liên tục quần thảo, ban đêm pháo sáng soi trắng cả bầu trời. Mặt đất trong Thành cổ bị cày xới đến mức không còn chỗ nào gọi là nguyên vẹn. Công sự vừa đào xong có thể bị san phẳng chỉ sau một loạt pháo. Trung đội tôi lúc này chỉ còn chưa đầy hai phần ba quân số ban đầu. Anh em mệt mỏi, đói khát, nhưng không ai kêu ca. Chúng tôi ăn gạo rang, uống nước mưa hứng từ hố bom. Có những ngày liền không được thay áo, người lúc nào cũng bết bùn đất và mùi thuốc súng. Đêm mùng 2 tháng 8 năm 1972, tôi nhận lệnh tổ chức lực lượng vượt sông đưa thương binh và liệt sĩ ra tuyến sau. Đó là một trong những nhiệm vụ nguy hiểm nhất. Nước sông chảy xiết, đạn địch bắn như vãi trấu. Pháo sáng treo lơ lửng trên đầu, soi rõ từng gợn sóng. Tôi cùng anh em lội xuống sông, mỗi người đỡ một góc cáng. Có đồng chí bị thương nặng, răng cắn chặt để khỏi rên. Đang giữa dòng thì pháo nổ sát bên, nước bắn lên trắng xóa. Tôi bị sức ép làm cho choáng váng, suýt buông tay. Chỉ cần chậm một giây thôi là cả cáng người sẽ chìm xuống sông. Nhưng chúng tôi vẫn nghiến răng bơi tiếp, vì không ai cho phép mình bỏ lại đồng đội. Trở lại Thành cổ, chưa kịp nghỉ, chúng tôi lại bước vào một trận phản kích lớn của địch vào ngày 6 tháng 8 năm 1972. Địch đánh thẳng vào khu vực trung đội tôi chốt giữ. Pháo dọn đường xong là bộ binh tràn lên. Đạn nổ chát chúa, khói mù mịt. Tôi vừa bắn vừa hô anh em giữ đội hình. Một chiến sĩ trong trung đội trúng mảnh pháo vào ngực, ngã gục. Tôi kéo anh vào hố, máu thấm ướt cả tay áo, nhưng anh chỉ kịp nhìn tôi một lần rồi lịm đi. Lúc ấy, tôi thấy rõ chiến tranh tàn nhẫn đến mức nào. Nó không cho người ta thời gian để nói một lời trăng trối. Tôi gạt nước mắt, đứng bật dậy, tiếp tục chỉ huy. Những ngày tiếp theo, mưa bom không ngớt. Có hôm, từ sáng đến chiều, chúng tôi không dám ngẩng đầu lên khỏi hố. Khi đêm xuống, tôi đi kiểm tra từng vị trí, thấy anh em nằm im thin thít, không biết là ngủ hay đã hy sinh. Chỉ khi nghe tiếng thở yếu ớt, tôi mới dám thở phào. Đến giữa tháng 8 năm 1972, đợt chiến đấu thứ hai tạm lắng. Trung đội tôi gần như kiệt quệ hoàn toàn. Người còn sống thì ai cũng mang thương tích, cả trên thân thể lẫn trong tâm trí. Tôi nhìn lại đội hình mà lòng quặn thắt. Nhiều gương mặt quen thuộc đã vĩnh viễn không còn. Đợt chiến đấu này khắc sâu trong tôi một điều: làm người lính đã khó, làm người chỉ huy trong chiến tranh còn khó hơn gấp bội. Mỗi mệnh lệnh đưa ra đều có thể đổi bằng máu của đồng đội. Dòng sông Thạch Hãn hôm ấy không chỉ chảy nước, mà chảy cả tuổi trẻ, cả sinh mạng của biết bao người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MÁU LỬA BÊN DÒNG SÔNG | Câu chuyện thời hoa lửa