MÀU LỬA TRÊN ĐỈNH TRỜI TRƯỜNG SƠN
Chương 1: Tiếng hát át tiếng bom
Tháng Tư năm 1972, Trường Sơn không có gió mát, chỉ có cái nắng rát bỏng và mùi khét lẹt của nhựa thông bị cháy. Cứ sau mỗi đợt oanh tạc của máy bay B-52, không gian lại đặc quánh bụi đất và khói thuốc súng.
Hà nằm nghiêng trong hầm chữ A, đôi tay gầy guộc vẫn khăng khăng ôm lấy cuốn sổ tay đã sờn gáy. Cô là tiểu đội trưởng của tiểu đội 4, gồm mười cô gái tuổi đời mới mười tám, đôi mươi. Họ đến từ những vùng quê khác nhau: Thái Bình, Nam Định, Hà Nội... nhưng giờ đây đều có chung một màu áo xanh bạc phếch và những mái tóc sặc mùi bồ kết lẫn mùi đất đỏ.
"Hà ơi, hết đợt rồi. Lên thôi!" – Tiếng Thắm gọi giật giọng.
Hà bật dậy, phủi vội lớp bụi đất trên vai áo. Bước ra khỏi hầm, đập vào mắt cô là một cảnh tượng tan hoang. Con đường huyết mạch vừa mới được san lấp đêm qua giờ lại bị xới tung, loang lổ những hố bom như những vết sẹo sâu hoắm trên da thịt của núi rừng.
"Toàn tiểu đội tập trung! Cuốc xẻng sẵn sàng, chúng ta phải thông đường trước khi đoàn xe xích tới vào chập tối!" – Giọng Hà lanh lảnh, át cả tiếng ù ù còn dư âm của động cơ phản lực phía xa.
Mười cô gái lao ra mặt đường. Họ làm việc như những con thoi, người xúc, người vác, người khiêng. Giữa cái nắng như đổ lửa, những khuôn mặt sạm đen vì khói súng vẫn thỉnh thoảng nở nụ cười khi nghe Thắm cất lên điệu hò quê hương. Với họ, "thời hoa lửa" không chỉ là đạn bom, mà là sự rực rỡ nhất của tuổi trẻ khi được hiến dâng cho Tổ quốc.
Chương 2: Bức thư viết dở
Đêm Trường Sơn lạnh ngắt, cái lạnh len lỏi qua những tán lá trung quân. Trong lán trại tạm bợ, Hà thắp ngọn đèn dầu hỏa làm từ vỏ quả lựu đạn. Cô lật giở trang giấy trắng, nắn nót viết thư cho Nghĩa – người yêu cô, cũng đang chiến đấu tại mặt trận phía Nam.
"Anh Nghĩa của em,
Hôm nay Trường Sơn lại tím ngắt màu hoa sim, nhưng cánh hoa mỏng manh quá, chẳng chịu nổi một mảnh bom găm. Ở đây tụi em vẫn ổn, vẫn ăn cơm nắm với muối mè và hát vang mỗi khi thông đường xong. Em nhớ Hà Nội, nhớ mùi hoa sữa phố Nguyễn Du, và nhớ cả lời hẹn ước dưới chân cột cờ Thủ đô ngày hai đứa lên đường...
Anh đừng lo cho em, con gái tiểu đội 4 gan lì lắm. Chỉ mong ngày đất nước lặng tiếng súng, em lại được đứng bên anh, giữa một mùa hoa không còn khói lửa..."
Hà dừng bút. Cô không dám viết về những lần suýt bị đất vùi lấp, không dám kể về việc mái tóc dài óng ả của mình giờ đã phải cắt ngắn để thuận tiện cho việc đánh bộc phá phá đá. Cô muốn trong mắt Nghĩa, cô vẫn là cô sinh viên sư phạm dịu dàng ngày nào.
Bỗng, tiếng còi báo động vang lên xé toạc màn đêm. "Pháo sáng! Địch đánh đêm!"
Hà vội vã nhét bức thư vào túi áo ngực trái, vớ lấy chiếc mũ sắt và lao ra ngoài. Bầu trời đêm rực sáng một màu vàng vọt, ma quái của pháo sáng. Tiếng động cơ máy bay gầm rú ngay sát đỉnh đầu.
Chương 3: Khúc tráng ca của đất
Đợt bom đánh trúng vào tọa độ trọng điểm – ngã ba Đồng Lộc phẩy, nơi tiểu đội Hà đang chốt giữ. Mặt đất rung chuyển, cây cối bị bứng gốc, lửa bốc cháy ngùn ngụt.
"Tất cả vào vị trí! Bảo vệ hàng xe!" – Hà hét lớn.
Đoàn xe vận tải chở lương thực và khí tài đang bị kẹt lại do một hố bom lớn chắn ngang đường. Nếu không thông đường ngay, đoàn xe sẽ là mục tiêu ngon ăn cho lũ "giặc trời". Hà và các đồng đội lao vào giữa cơn mưa đạn. Họ không còn biết sợ hãi là gì, chỉ biết rằng mỗi xẻng đất lấp xuống là một cơ hội cho tiền tuyến được no lòng, cho miền Nam thêm sức mạnh.
Một tiếng rít chói tai vang lên. Một quả bom nổ chậm nằm ngay sát bánh xe dẫn đầu.
"Mọi người nằm xuống!" – Hà lao tới, dùng hết sức bình sinh đẩy Thắm vào rãnh thoát nước.
Đoàng!
Một quầng lửa trùm kín lấy không gian. Hà thấy mình bay bổng lên, nhẹ tênh. Cảm giác đau đớn biến mất, chỉ còn lại một màu đỏ rực của lửa và màu trắng xóa của ánh sáng. Cô thấy mình đang đi giữa cánh đồng hoa rực rỡ, nơi không có tiếng bom, chỉ có tiếng cười của cha mẹ và vòng tay ấm áp của Nghĩa.
Chương 4: Hoa bất tử
Sáng hôm sau, khi khói bom đã tan, nắng sớm bắt đầu xuyên qua những tán lá cháy sém. Đoàn xe đã qua đi an toàn, tiến về phía Nam trong sự ngụy trang khéo léo.
Trên mặt đường đã phẳng phiu, đồng đội tìm thấy Hà. Cô nằm đó, thanh thản như đang ngủ. Trong túi áo ngực trái của cô, bức thư viết cho Nghĩa đã bị một mảnh bom găm trúng, thấm đẫm máu đỏ. Nhưng lạ thay, bức thư không rách nát, nó như một tấm lá chắn bảo vệ lấy trái tim cô đến phút cuối cùng.
Thắm khóc không thành tiếng, đôi bàn tay run rẩy nhặt lấy chiếc lược nhựa mà Hà vẫn dùng chung với cả đội. Họ không chôn cất cô trong nghĩa trang xa xôi, mà gửi cô lại với lòng đất Trường Sơn, ngay bên cạnh con đường mà cô đã bảo vệ bằng cả mạng sống.
Ở nơi Hà nằm, chẳng mấy chốc những mầm xanh lại nhú lên. Người ta bảo rằng, ở những trọng điểm lửa đạn ấy, có một loài hoa lạ thường mọc lên sau chiến tranh. Hoa có màu đỏ rực như lửa, nhưng cánh lại mềm mại như lụa. Người lính gọi đó là hoa thanh niên xung phong, loài hoa nở từ máu và tuổi xuân của những người con gái anh hùng.
Chương 5: Vĩ thanh
Nhiều năm sau, khi đất nước đã thanh bình, một người đàn ông tóc đã bạc trắng, ngực đeo đầy huân chương, tìm về lại cao điểm năm xưa. Ông đứng trước nấm mồ đá giản đơn có khắc tên: Lê Thị Hà (1952 - 1972).
Ông lấy ra một bức thư cũ mèm, giấy đã ngả vàng, những vết máu khô đã chuyển sang màu nâu trầm. Đó là Nghĩa. Ông đã giữ bức thư ấy suốt mấy mươi năm như một kỷ vật thiêng liêng nhất.
"Hà ơi, anh về rồi đây. Hà Nội bây giờ đẹp lắm, hoa sữa vẫn thơm, và chúng ta đã có hòa bình như em mong ước..."
Gió Trường Sơn thổi lồng lộng, mang theo hương thơm dịu nhẹ của rừng già. Trên mộ Hà, một nhành hoa rừng đỏ thắm đang rung rinh trong nắng. Thời hoa lửa đã qua đi, nhưng ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt, nó vẫn cháy mãi trong lòng những người ở lại, như một minh chứng cho một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".



