Mẩu Lương Khô Cuối Cùng

Trận đánh ở đồi Cô Lau kéo dài suốt ba ngày ba đêm. Tiểu đội của anh Tư Minh, một chiến sĩ trẻ mới tròn đôi mươi, bị kẹt lại giữa vòng vây. Đạn dược cạn dần, nước uống cũng chỉ còn vài giọt trong bi đông. Cả tiểu đội chỉ còn đúng một mẩu lương khô nhỏ bằng ba ngón tay—thứ lương thực cuối cùng.
Anh Tư Minh nhìn đồng đội:
– “Chia nhau mỗi người một ít, cố trụ tới khi quân ta lên tiếp ứng.”
Nhưng cô y tá Lan, người duy nhất trong tiểu đội không cầm súng, lắc đầu:
– “Các anh ăn đi, tôi còn chịu được.”
Không ai nói gì. Ai cũng hiểu sức Lan yếu, mà suốt ba ngày nay cô đã thay băng, băng bó cho hơn chục thương binh, gần như kiệt sức.
Tối hôm đó, khi pháo địch rơi liên tiếp trên sườn đồi, Tư Minh đưa mẩu lương khô cuối cùng cho Lan:
– “Cầm đi. Đây là lệnh.”
Lan mím môi, không nói. Cô cầm lấy, nhưng khi Tư Minh quay đi, Lan lén bẻ mẩu lương khô thành hai phần rất nhỏ. Cô giữ lại đúng một miếng… còn phần lớn cô đặt cạnh một thương binh đang mê man.
Sáng hôm sau, trời im tiếng pháo. Trong làn sương mỏng, tiếng súng của quân giải vây vang lên. Cả tiểu đội òa khóc.
Khi băng qua mép đồi để xuống điểm tập kết, Tư Minh nhìn thấy miếng lương khô còn dang dở trong tay Lan.
– “Sao em không ăn hết?”
Lan mỉm cười, môi nứt nẻ:
– “Còn anh em khác cần hơn. Em còn đứng được là tốt rồi.”
Tư Minh nghẹn lại. Trong suốt cuộc đời về sau, anh luôn nhớ mãi khoảnh khắc ấy—một mẩu lương khô bé nhỏ, nhưng chứa đựng cả sự hy sinh và tình đồng đội cao đẹp giữa những ngày bom đạn.



