Máu, mồ hôi và nước mắt
Thế nhưng, con đường đến với cách mạng của ông lại mở ra theo một cách khác, đặc biệt hơn. Chính Bí thư Đảng ủy xã đã đến tận nhà vận động, giới thiệu ông vào một đơn vị mới thành lập: Đội TNXP đặc biệt, quy tụ những thanh niên ưu tú, có lý lịch trong sạch và tinh thần giác ngộ cao. Thế là ông được tham gia "Lớp Anh Trỗi 1". Sau 2 tháng huấn luyện cấp tốc tại T.Ư Đoàn, ngày 16.8.1965, ông Chiến cùng hơn 300 đồng đội trong tiểu đoàn chính thức bước vào cuộc hành quân lịch sử tiến
Thế nhưng, con đường đến với cách mạng của ông lại mở ra theo một cách khác,
đặc biệt hơn. Chính Bí thư Đảng ủy xã đã đến tận nhà vận động, giới thiệu ông vào
một đơn vị mới thành lập: Đội TNXP đặc biệt, quy tụ những thanh niên ưu tú, có lý
lịch trong sạch và tinh thần giác ngộ cao. Thế là ông được tham gia "Lớp Anh Trỗi
1". Sau 2 tháng huấn luyện cấp tốc tại T.Ư Đoàn, ngày 16.8.1965, ông Chiến cùng
hơn 300 đồng đội trong tiểu đoàn chính thức bước vào cuộc hành quân lịch sử tiến
vào Nam.
Hành trình ấy không có xe cơ giới, không có những con đường bằng phẳng. Đó là
một cuộc trường chinh đi bộ ròng rã gần 2 tháng trời. Để tránh những trận bom dữ
dội của địch, đoàn quân thực hiện phương châm "đêm đi ngày nghỉ". Bóng đêm của
núi rừng Trường Sơn trở thành người bạn đồng hành, che chở cho những bước chân
không mỏi của họ. "Đi đâu, qua địa bàn nào cũng không biết, chỉ nhớ những điểm
nó hay đánh phá như mấy cái bến phà ở Thanh Hóa, ở Quảng Bình thôi", ông hồi
tưởng.
Máu, mồ hôi và nước mắt
Vượt sông Bến Hải, đến địa phận Quảng Trị, ông Chiến và đồng đội được biên chế
vào phục vụ trên đường dây 559 huyền thoại - đường mòn Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ
của họ rất khó khăn và nguy hiểm: vừa làm giao liên dẫn đường, vừa vận chuyển
hàng hóa cho chiến trường. Họ cõng trên lưng những hòm đạn nặng trịch, những
bao gạo, và cả những quả đạn B40. Lúc trở ra, những đôi vai ấy lại gánh trọng trách
thiêng liêng hơn: cáng đồng đội bị thương từ mặt trận về tuyến sau.
Con đường họ đã đi không chỉ có dấu chân người mà còn thấm đẫm máu, mồ hôi và
nước mắt. Một trong những ký ức đau thương nhất mà ông Chiến không bao giờ
quên là lần vượt sông Thạch Hãn. Nước lũ từ thượng nguồn đổ về cuồn cuộn, dữ
dội. Họ phải căng một sợi dây thừng và lần lượt bám vào để bơi qua sông. Trong
một chuyến đi định mệnh, sợi dây bị đứt, và người đồng đội tên Hưởng bị dòng
nước lũ cuốn trôi. "Đã hy sinh luôn. Chưa hề đánh nhau, chưa gì hết", ông Chiến
nghẹn ngào.



