Bài viết

Máu ngày ấy

Bài viết kể về cựu chiến binh Cao Văn Hoàng, người từng tham gia bảo vệ biên giới Tây Nam và giúp bạn Campuchia. Sau khi xuất ngũ năm 1982, ông trở về quê hương và bắt đầu cuộc sống mới với nhiều khó khăn. Bằng ý chí, sự cần cù và tinh thần của người lính, ông từng bước phát triển kinh tế gia đình từ trồng trọt, chăn nuôi, đồng thời tích cực học hỏi và áp dụng kỹ thuật mới. Khi cuộc sống ổn định, ông còn giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn bằng con giống, vốn và kinh nghiệm sản xuất. Qua câu chuyện của ông, bài viết ca ngợi phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, sự cống hiến của các cựu chiến binh sau chiến tranh và nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết ơn, trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Đồng Tháp24/08/2026Vũ Đặng Phi Yến (Đoàn xã Thạnh An)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Máu ngày ấy

HOA LỬA ĐỎ 2026

NGƯỜI LÍNH TRÊN HAI MẶT TRẬN

Cựu chiến binh Cao Văn Hoàng – từ chiến trường trở về, tiếp tục cống hiến trên quê hương

1. LỜI MỞ ĐẦU – NHỮNG NGƯỜI ĐI QUA NĂM THÁNG

Có những người dành một phần tuổi trẻ của mình cho chiến trường.

Khi đất nước cần, họ khoác lên mình màu áo lính, rời gia đình, quê hương để lên đường làm nhiệm vụ. Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về, họ lại bắt đầu một cuộc chiến khác – cuộc chiến chống đói nghèo, lạc hậu, xây dựng gia đình và quê hương.

Cựu chiến binh Cao Văn Hoàng, sinh năm 1955, ở ấp Phú Lợi C, xã Phú Kiết, huyện Chợ Gạo, tỉnh Tiền Giang, là một người như thế.

Câu chuyện về ông không chỉ là câu chuyện của một người lính từng bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam. Đó còn là câu chuyện về nghị lực, sự cần cù và tinh thần luôn tiến về phía trước của một người mang trong mình phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”.


2. TUỔI TRẺ KHOÁC MÀU ÁO LÍNH

Trong những năm tháng quân ngũ, ông Cao Văn Hoàng từng làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc ở biên giới Tây Nam và giúp bạn Campuchia.

Sau đó, ông công tác tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Chợ Gạo rồi đến Sư đoàn 4 thuộc Quân khu 9.

Những năm tháng trong quân đội đã tôi luyện ở người lính ấy tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó và trách nhiệm với nhiệm vụ được giao.

Năm 1982, ông xuất ngũ trở về quê hương.

Nhưng với ông, trở về không có nghĩa là hành trình cống hiến kết thúc.

Một mặt trận mới đang chờ phía trước.

Đó là mặt trận lao động sản xuất, xây dựng cuộc sống và góp phần làm giàu cho quê hương.


3. TRỞ VỀ – BẮT ĐẦU TỪ NHỮNG ĐIỀU NHỎ NHẤT

Ngày trở về, cuộc sống gia đình ông Hoàng còn nhiều khó khăn.

Ban đầu, gia đình chỉ có khoảng hai công đất ruộng. Nếu chỉ trông chờ vào việc trồng lúa, cuộc sống rất khó để phát triển.

Không đầu hàng trước hoàn cảnh, ông bắt đầu tìm hướng đi mới.

Ông chuyển sang trồng hoa màu, chăn nuôi vịt, rồi nuôi bò. Từng bước, ông tích góp kinh nghiệm, mở rộng sản xuất và sang nhượng thêm đất.

Điều đáng quý ở người cựu chiến binh này là tinh thần ham học hỏi.

Ông tham gia các lớp tập huấn, tìm hiểu kỹ thuật trồng trọt, chăn nuôi và áp dụng những kiến thức mới vào thực tế.

Từ những bước đi nhỏ, mô hình sản xuất của gia đình ngày càng phát triển.


4. “MẶT TRẬN” MỚI CỦA NGƯỜI LÍNH

Ngày nay, mô hình sản xuất của ông Cao Văn Hoàng đã phát triển trên diện tích lớn, với trồng dừa và chăn nuôi heo, gà.

Các nguồn báo chí ghi nhận ông có phương pháp chăn nuôi an toàn sinh học, chủ động nguồn con giống và luôn chịu khó học hỏi kỹ thuật mới. Mô hình sản xuất đem lại nguồn thu đáng kể cho gia đình.

Nhưng thành công của ông không chỉ nằm ở những con số.

Điều đáng quý hơn là ông vẫn giữ tinh thần của một người lính: không ngại khó, không dễ dàng bỏ cuộc và luôn tìm cách hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình.

Nếu ngày trước ông đứng trong hàng ngũ những người bảo vệ biên giới, thì hôm nay ông đứng trên mảnh đất quê hương để lao động, sản xuất và xây dựng cuộc sống.

Hai mặt trận khác nhau.

Nhưng cùng chung một tinh thần.

Đó là tinh thần của người lính.


5. “HAI GIỎI” – KHÔNG CHỈ GIỎI LÀM KINH TẾ

Người dân xã Phú Kiết gọi ông Cao Văn Hoàng là cựu chiến binh “hai giỏi” – giỏi làm kinh tế và giỏi giúp đỡ người khác.

Khi cuộc sống gia đình đã ổn định, ông không giữ những kinh nghiệm của mình cho riêng bản thân.

Ông giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn bằng vốn, con giống và kinh nghiệm sản xuất. Một trong những quan điểm được báo chí ghi nhận ở ông là giúp người khác không chỉ bằng việc cho họ cái cần trước mắt, mà còn giúp họ có phương tiện để tự vươn lên.

Có người được ông hỗ trợ con giống.

Có người được chia sẻ kinh nghiệm trồng trọt, chăn nuôi.

Có người nhờ sự giúp đỡ ấy mà từng bước ổn định cuộc sống.

Đó chính là lúc phẩm chất của người lính được tiếp nối trong đời thường.

Không còn tiếng súng.

Không còn những cuộc hành quân.

Nhưng vẫn có một người lính đang chiến đấu vì cuộc sống tốt đẹp hơn cho những người xung quanh.


6. CHIẾN THẮNG KHÔNG CHỈ Ở CHIẾN TRƯỜNG

Nhiều năm sau ngày xuất ngũ, ông Cao Văn Hoàng vẫn không ngừng cố gắng.

Ông được ghi nhận là nông dân sản xuất giỏi cấp tỉnh và cấp toàn quốc; năm 2014, ông được nhận bằng khen của Thủ tướng Chính phủ về sản xuất kinh doanh giỏi.

Những thành quả ấy khiến tôi nghĩ đến một điều:

Một người lính có thể chiến đấu ở nhiều mặt trận khác nhau.

Có những mặt trận cần lòng dũng cảm.

Có những mặt trận cần sự kiên trì.

Có những mặt trận cần trí tuệ và đôi bàn tay lao động.

Ông Cao Văn Hoàng đã đi qua những mặt trận ấy bằng chính nghị lực của mình.

Từ một người lính bảo vệ biên giới, ông trở thành một người nông dân làm kinh tế giỏi, một cựu chiến binh tích cực với cộng đồng.


7. NGỌN LỬA ĐỎ KHÔNG TẮT

Chiến tranh đã lùi xa.

Nhưng ngọn lửa của những năm tháng quân ngũ vẫn còn trong những người lính trở về.

Ở ông Cao Văn Hoàng, ngọn lửa ấy được thể hiện bằng sự cần cù trong lao động, bằng ý chí vượt khó và bằng tinh thần giúp đỡ đồng đội, người dân có hoàn cảnh khó khăn.

Bởi vậy, “Hoa Lửa Đỏ” với tôi không chỉ là câu chuyện về những năm tháng chiến đấu.

Đó còn là câu chuyện về những người sau khi bước ra khỏi chiến trường vẫn tiếp tục sống một cuộc đời có ích.

Họ không cần những lời ca ngợi lớn lao.

Họ chỉ âm thầm làm việc, giúp đỡ người khác và góp sức xây dựng quê hương.

Những việc làm ấy chính là những bông hoa được gieo từ ngọn lửa của lòng yêu nước.


8. SUY NGẪM CỦA NGƯỜI TRẺ

Là một người trẻ được sống trong thời bình, tôi nhận ra rằng mình thật may mắn.

Chúng tôi được đến trường.

Được học tập.

Được vui chơi.

Được sống bên gia đình trong một đất nước hòa bình.

Nhưng phía sau cuộc sống bình yên ấy là cả một thế hệ đã từng khoác áo lính và dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Câu chuyện của cựu chiến binh Cao Văn Hoàng giúp tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ được thể hiện trong những thời khắc lớn lao.

Lòng yêu nước còn nằm trong việc mỗi người cố gắng làm tốt công việc của mình, biết sống có trách nhiệm, biết giúp đỡ người khác và biết trân trọng những gì mình đang có.


9. LỜI KẾT – HOA VẪN NỞ

Từ biên giới Tây Nam đến những cánh đồng quê hương, hành trình của cựu chiến binh Cao Văn Hoàng là hành trình của một người lính không ngừng cống hiến.

Năm tháng có thể làm mái tóc bạc đi.

Nhưng không thể làm mất đi ý chí của người lính.

Ông đã từng bảo vệ Tổ quốc bằng màu áo quân nhân.

Ngày hôm nay, ông tiếp tục góp sức xây dựng quê hương bằng đôi bàn tay lao động và tấm lòng của một người cựu chiến binh.

Có lẽ đó chính là ý nghĩa đẹp nhất của hai chữ “tiếp bước”.

Thế hệ trước đã trao lại cho thế hệ sau một đất nước hòa bình.

Còn thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng, gìn giữ và xây dựng đất nước ngày một tốt đẹp hơn.

Hoa Lửa Đỏ không chỉ nở trên những chiến trường năm xưa.

Hoa còn nở trong cuộc sống hôm nay – từ những con người đã đi qua chiến tranh nhưng chưa bao giờ ngừng cống hiến cho quê hương.

Và trong những bông hoa ấy, có một bông hoa mang tên Cao Văn Hoàng – một người lính trở về từ chiến trường, tiếp tục viết câu chuyện đẹp của mình trên chính quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn