Máu Nhuộm Him Lam: Lời Thề Thép Của Người Chiến Sĩ Cắm Cờ (1)
Máu Nhuộm Him Lam: Lời Thề Thép Của Người Chiến Sĩ Cắm Cờ
Ánh chiều tà của ngày 13 tháng 3 năm 1954 rọi xuống thung lũng Mường Thanh, nhuộm màu vàng úa lên cứ điểm Him Lam – cánh cửa thép kiên cố nhất án ngữ phía Đông Bắc tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Lính Pháp đinh ninh rằng, với hệ thống hỏa lực dày đặc và công sự vững chắc, cứ điểm này sẽ là nấm mồ chôn chân Việt Minh.
Nhưng trong màn đêm đang sà xuống, dưới chân đồi, một người lính trẻ đang siết chặt cây cờ Tổ quốc trong tay, đôi mắt rực cháy ý chí: Trần Can.
Trần Can, quê ở một làng quê nghèo tỉnh Hà Nam, mang trong mình dòng máu quật cường của dân tộc. Anh là chiến sĩ thuộc Trung đội 1, Đại đội 366, Tiểu đoàn 154, Trung đoàn 98 – đơn vị được giao nhiệm vụ đánh thẳng vào Him Lam, cứ điểm mở màn cho Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử.
Trước giờ G, không khí căng như dây đàn. Tiếng mìn nổ rền vang, báo hiệu giờ khai hỏa. Pháo binh ta trút bão lửa xuống cứ điểm. Hàng nghìn viên đạn nổ tung, biến Him Lam thành biển lửa.
Đợt tấn công đầu tiên của Đại đội 366 gặp muôn vàn khó khăn. Hỏa lực địch từ các lô cốt và hệ thống giao thông hào liên hoàn phản kích dữ dội. Trung đội của Trần Can nhận lệnh tiến vào tiêu diệt lô cốt số 1, nơi được ví như "mắt thần" của cứ điểm.
Quân ta xông lên. Máu đã đổ.
Tiểu đội trưởng hy sinh. Trung đội trưởng bị thương nặng. Toàn trung đội như bị chững lại trước lưới lửa dày đặc. Chính lúc ấy, Trần Can, với vai trò Chiến sĩ xung kích và là Ủy viên Chi đoàn, đã đứng bật dậy.
"Không lùi! Tiến lên! Hoàn thành nhiệm vụ!" – Tiếng hô của anh vang lên giữa tiếng bom đạn, truyền thêm sức mạnh vào những người đồng đội đang nấp.
Với sự quyết đoán hiếm có, Trần Can ôm khẩu tiểu liên, dẫn đầu tiểu đội còn lại tiếp tục công phá. Anh lao qua hàng rào dây thép gai, vượt qua bãi mìn mà quân Pháp đã rải dày đặc.
Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành. Cờ Tổ quốc vẫn chưa được cắm lên.
Tổ bộc phá của ta đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng hỏa lực từ hầm ngầm của địch quá mạnh, cản bước mọi người. Trần Can hiểu rằng, muốn cắm cờ, trước hết phải dọn sạch ổ hỏa lực này.
Anh nhanh chóng dùng lựu đạn tiêu diệt một ổ súng máy. Sau đó, anh dẫn hai đồng đội tiếp cận hầm ngầm kiên cố, yểm hộ cho tổ bộc phá. Khi trái bộc phá đầu tiên nổ, mở ra một lỗ thủng nhỏ, Trần Can biết đây là cơ hội duy nhất.
Anh dồn hết sức lực, lao vào bên trong hầm ngầm. Một cuộc chiến đấu giáp lá cà diễn ra trong lòng đất. Với tinh thần quả cảm, không lùi bước, Trần Can đã tiêu diệt được thêm nhiều lính địch, mở đường máu cho quân ta.
Khi hầm ngầm bị vô hiệu hóa, tiếng súng địch có phần lắng xuống.
Giữa làn khói thuốc súng, Trần Can đã nhìn thấy chiếc cờ giải phóng nhỏ cuộn tròn trong tay. Anh trèo lên giao thông hào, tìm kiếm vị trí cao nhất. Đích thân anh đã giương cao lá cờ đỏ sao vàng rực rỡ, cắm thẳng lên lỗ thông hơi của hầm ngầm vừa bị đánh chiếm.
Khoảnh khắc ấy!
Lá cờ tung bay phấp phới trong gió lớn, ánh sáng từ ánh lửa đạn chiếu rọi. Đó là lá cờ đầu tiên báo hiệu sự sụp đổ của một cứ điểm Pháp tại Điện Biên Phủ. Tiếng reo hò "Cờ đã cắm!" vang vọng khắp trận địa, tiếp thêm niềm tin và ý chí quyết chiến cho toàn bộ quân ta.
Lá cờ của Trần Can không chỉ là một biểu tượng chiến thắng, nó còn là Lời Tuyên Thệ bằng máu và lửa: "Việt Minh sẽ chiến thắng. Chúng tôi đã đến, và chúng tôi sẽ ở lại!"
Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng chưa kịp trọn vẹn.
Lính Pháp ở các cứ điểm lân cận và cả trung tâm Mường Thanh nhận ra ý nghĩa sống còn của lá cờ này. Chúng điên cuồng dồn hỏa lực để tiêu diệt ngọn cờ và người cắm cờ.
Trần Can, khi ấy đang ở vị trí cao nhất, trở thành mục tiêu hứng chịu mưa đạn. Anh vẫn kiên cường bảo vệ lá cờ, chiến đấu đến viên đạn cuối cùng. Khi quân địch phản kích quyết liệt nhằm giật đổ ngọn cờ, anh đã dùng thân mình che chắn.
Trần Can hy sinh anh dũng ngay trên đỉnh đồi Him Lam, ngay bên cạnh lá cờ Tổ quốc mà anh vừa cắm lên.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng cái chết của anh đã trở thành ngọn lửa thắp sáng cho toàn bộ chiến dịch. Lá cờ anh cắm đã trở thành "Thanh kiếm tinh thần" thúc giục quân ta. Chỉ 5 giờ sau khi lá cờ được cắm, cứ điểm Him Lam bị tiêu diệt hoàn toàn.
Tin chiến thắng Him Lam được truyền đi khắp các mặt trận, mở đầu cho 55 ngày đêm "khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt" làm nên thiên sử vàng Điện Biên Phủ.
Trần Can đã hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân và giọt máu cuối cùng cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và được đồng đội, nhân dân ghi nhớ như một biểu tượng của lòng dũng cảm tuyệt đối trong trận đánh mở màn.
Mỗi ngọn cỏ, mỗi vết tích chiến hào trên đồi Him Lam hôm nay đều nhuốm màu huyền thoại về sự hy sinh cao cả đó. Cây cờ anh cắm không chỉ là dấu chấm hết cho sự kiêu ngạo của quân đội viễn chinh Pháp mà còn là Dấu Chấm Than khẳng định ý chí kiên cường, bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Câu chuyện về Trần Can, người chiến sĩ cắm cờ trên cứ điểm Him Lam, sẽ mãi mãi là một khúc ca bi tráng và hào hùng trong sử thi cách mạng Việt Nam. Anh là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói: "Không có gì quý hơn độc lập, tự do."



