Màu thời gian
Màu thời gian
THỜI HOA LỬA – CÂU CHUYỆN CUỘC ĐỜI NGƯỜI LÍNH
Tôi là Nguyễn Tiến Chắt, sinh năm 1950, hiện sinh sống tại xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ. Cuộc đời tôi, như bao người lính cùng thế hệ, đã đi qua những năm tháng không thể nào quên – những năm tháng của thời hoa lửa, khi tuổi trẻ hòa vào vận mệnh của Tổ quốc.
Năm 1971, khi vừa tròn đôi mươi, tôi lên đường nhập ngũ, tạm biệt quê hương Yên Sơn còn nghèo khó, tạm biệt mái nhà, cha mẹ và những người thân yêu. Hành trang mang theo không chỉ là ba lô, súng đạn, mà còn là niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất, là khát vọng được góp một phần nhỏ bé cho độc lập, tự do của dân tộc.
Tôi được biên chế về Đơn vị C17 – E28 – F10, Quân đội nhân dân Việt Nam, chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên, một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Trên mảnh đất rừng núi khắc nghiệt ấy, bom đạn kẻ thù trút xuống ngày đêm, sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Nhưng cũng chính nơi đây, tình đồng chí, đồng đội trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Với cương vị A trưởng, cấp bậc Hạ sĩ (H2), tôi cùng đồng đội trực tiếp tham gia nhiều trận đánh, hành quân dài ngày trong rừng sâu, vượt suối băng đèo, chịu đói rét, sốt rét rừng và thiếu thốn trăm bề. Có những đêm nằm giữa đại ngàn Tây Nguyên, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu, lòng vẫn vững tin bởi sau lưng mình là Tổ quốc, là nhân dân đang ngày đêm mong đợi ngày hòa bình.
Chiến tranh khốc liệt đã cướp đi tuổi thanh xuân của biết bao người, có những đồng đội mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhớ lại, lòng tôi vẫn không khỏi nghẹn ngào. Máu xương của các anh, các đồng chí đã hòa vào đất mẹ, làm nên mùa xuân độc lập cho đất nước hôm nay.
Đến năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, non sông thu về một mối, tôi xuất ngũ, trở về với đời thường. Rời quân ngũ, rời tiếng súng, tôi mang theo trong tim ký ức không thể phai mờ về những năm tháng chiến đấu oanh liệt, về tình đồng đội keo sơn và lý tưởng sống cao đẹp của người lính Cụ Hồ.
Trở về quê hương Yên Sơn, tôi tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, góp sức mình vào công cuộc dựng xây quê hương trong thời bình. Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng tôi luôn tự hào vì đã sống trọn vẹn một thời tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc theo năm tháng, nhìn lại chặng đường đã qua, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Thời hoa lửa ấy tuy gian khổ, hy sinh, nhưng cũng là quãng đời đẹp nhất, thiêng liêng nhất – quãng đời mà tôi và đồng đội đã viết nên bằng lòng yêu nước, bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của mình.
Đó là ký ức không bao giờ cũ, là niềm tự hào theo tôi đi suốt cuộc đời.



