màu thời gian (1)
Màu thời gian
THỜI HOẢ LỬA – DẤU CHÂN NGƯỜI LÍNH TRÊN ĐẤT BẠN LÀO
Tôi tên là Nguyễn Văn Thụ, sinh năm 1942. Quê hương và nơi tôi đang sinh sống hiện nay là xã Yên Sơn, tỉnh Phú Thọ. Cuộc đời tôi gắn liền với những năm tháng chiến tranh ác liệt của dân tộc, trong đó có quãng thời gian không thể nào quên khi tôi tham gia chiến trường Lào, làm nhiệm vụ quốc tế cao cả của Quân đội nhân dân Việt Nam.
Những năm đất nước còn chia cắt, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi lên đường nhập ngũ, trở thành người lính Cụ Hồ. Trong quân ngũ, tôi được biên chế vào Đoàn 95, Phân đoàn 165, đảm nhiệm chức vụ Bê trưởng, mang cấp bậc H3. Dù ở vị trí nào, tôi cũng luôn ý thức rõ trách nhiệm của người quân nhân: tuyệt đối trung thành với Đảng, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc và nghĩa vụ quốc tế.
Chiến trường Lào khi ấy vô cùng gian khổ. Núi rừng trùng điệp, khí hậu khắc nghiệt, đường hành quân hiểm trở, thiếu thốn đủ bề. Chúng tôi vừa chiến đấu, vừa cơ động, vừa xây dựng cơ sở, phối hợp cùng lực lượng bạn để bảo vệ tuyến hành lang chiến lược, giữ vững tình đoàn kết keo sơn Việt – Lào. Trong bom đạn và mưa rừng, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần lớn nhất, giúp chúng tôi vượt qua mọi thử thách, hiểm nguy.
Những trận hành quân dài ngày, những đêm phục kích căng thẳng, những khoảnh khắc mất mát, hy sinh của đồng đội đã khắc sâu trong ký ức tôi. Đó là thời hoả lửa – nơi tuổi trẻ được thử thách, nơi ý chí người lính được tôi luyện bằng máu, mồ hôi và lòng quả cảm. Dẫu gian khổ, chúng tôi vẫn một lòng tin tưởng vào ngày chiến thắng, tin vào con đường mà Đảng và Bác Hồ đã lựa chọn.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, tôi xuất ngũ, rời quân đội trở về quê hương. Khép lại những năm tháng chiến tranh, tôi mang theo hành trang quý giá là bản lĩnh của người lính, tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó và niềm tự hào đã được góp một phần nhỏ bé cho độc lập của Tổ quốc và tình nghĩa quốc tế trong sáng.
Giờ đây, sống bình dị trên quê hương Yên Sơn, nhìn lại cuộc đời mình, tôi luôn trân trọng và tự hào về quãng thời gian đã đi qua. Thời hoả lửa tuy đã lùi xa, nhưng ký ức về chiến trường Lào, về đồng đội năm xưa, về một thời sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc sẽ mãi mãi không phai mờ trong tim tôi.



