Máu trên đèo Khế
Năm 1950.
Đơn vị của Lâm được điều động tham gia chiến dịch lớn tại vùng đèo Khế.
Nhiệm vụ của họ là chặn đường tiếp viện của quân Pháp.
Địa hình nơi đây hiểm trở, một bên là núi cao dựng đứng, một bên là vực sâu hun hút.
Suốt ba ngày, các chiến sĩ đào công sự trong mưa lạnh.
Đêm trước trận đánh, trung đội trưởng Hoàng họp đơn vị.
“Ngày mai sẽ rất ác liệt,” anh nói chậm rãi. “Nhưng chúng ta phải giữ bằng được con đèo này.”
Rạng sáng hôm sau, pháo binh Pháp bắt đầu bắn cấp tập.
Mặt đất rung chuyển dữ dội.
Đất đá tung mù mịt.
Ngay sau loạt pháo là từng tốp lính lê dương tràn lên sườn núi.
“Bắn!”
Tiếng hô vang dậy từ chiến hào.
Khắp đèo Khế chìm trong biển lửa.
Lâm thay nhau cùng đồng đội nạp đạn, bắn trả.
Đạn từ trên cao bắn xuống như mưa.
Một chiến sĩ bên cạnh anh trúng đạn vào ngực, ngã vật xuống chưa kịp kêu.
Mùi thuốc súng và máu tanh nồng.
Đến trưa, quân Pháp mở đợt xung phong thứ ba.
Chúng dùng cả súng phun lửa.
Những ngọn lửa dài phụt vào chiến hào khiến nhiều chiến sĩ bị cháy bỏng.
Tư “sẹo” ôm khẩu trung liên bắn đến viên đạn cuối cùng.
Một quả lựu đạn nổ ngay bên cạnh.
Khi khói tan, nửa người anh đã bê bết máu.
“Lâm... giữ trận địa...”
Đó là câu cuối cùng của anh.
Chiều muộn, quân Pháp buộc phải rút lui.
Con đèo được giữ vững.
Nhưng hơn nửa trung đội đã hy sinh.
Đêm ấy, trời mưa như trút.
Các chiến sĩ lặng lẽ chôn cất đồng đội ngay bên sườn núi.
Lâm đứng giữa hàng mộ đất kéo dài, lòng đau như cắt.
Anh hiểu rằng mỗi tấc đất tự do đều được đổi bằng máu.



