MÁU TRỘN BÙN NON – KÝ ỨC KHÔNG PHAI
Có những hình ảnh không bao giờ phai trong ký ức người lính. Với Điện Biên, đó không chỉ là khói lửa, mà là bùn non hòa lẫn máu người – thứ đã thấm sâu vào đất, vào lòng người, và vào cả những giấc mơ kéo dài suốt cuộc đời còn lại.
Tôi đã già rồi. Mắt mờ, tai lãng, chân chậm. Nhưng có một thứ chưa bao giờ mờ trong tôi, đó là màu của đất Điện Biên năm ấy – màu bùn non trộn lẫn máu người.
Nghe có vẻ ghê gớm, nhưng đó là sự thật. Một sự thật mà ai đã từng chiến đấu ở Điện Biên thì không thể quên.
Mùa xuân năm 1954, Điện Biên mưa nhiều. Mưa triền miên, mưa dai dẳng. Đất trong chiến hào nhão ra, trơn trượt, bám chặt lấy chân người như không muốn cho đi. Chúng tôi sống trong bùn, ăn trong bùn, ngủ cũng trong bùn. Quần áo lúc nào cũng sũng nước, khô được một chút lại ướt.
Nhưng bùn non không chỉ có mưa.
Có những ngày chiến đấu ác liệt, bom pháo dội xuống không ngớt. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Máu chảy ra, thấm vào đất, hòa với bùn thành một thứ màu đỏ sẫm rất khó gọi tên. Khi đào hầm, xúc từng xẻng đất lên, chúng tôi biết trong đó có máu của người vừa còn nói cười hôm qua.
Tôi còn nhớ rất rõ một buổi chiều. Đơn vị tôi được lệnh đào thêm chiến hào tiến sát đồi A1. Pháo địch bắn như vãi trấu. Đất đá bay mù mịt. Một đồng chí trẻ hơn tôi vài tuổi trúng đạn, ngã sấp xuống bùn. Tôi kéo anh ấy dậy, tay tôi bê bết máu. Anh ấy nhìn tôi, môi mấp máy nhưng không ra tiếng. Chỉ vài phút sau, anh lịm đi.
Tôi đặt anh xuống, tiếp tục đào. Không phải vì vô cảm, mà vì nếu không đào, cả đơn vị sẽ chết. Ở Điện Biên, có những lúc con người buộc phải nén đau vào trong để tiếp tục sống.
Nhiều đêm, tôi nằm trong hầm, nghe mưa rơi lộp bộp trên nắp hầm, ngửi mùi đất ẩm trộn với mùi máu khô. Mùi ấy ám vào áo quần, vào da thịt, vào cả hơi thở. Có lúc tôi tưởng mình không bao giờ rửa sạch được nữa.
Ngày chiến thắng, bùn vẫn còn đó. Máu vẫn còn đó. Chỉ có tiếng súng là im. Chúng tôi đứng giữa thung lũng, chân lún sâu trong đất mềm, nhìn nhau mà không nói được lời nào. Ai cũng biết, chiến thắng này được đổi bằng thứ gì.
Bảy mươi năm sau, mỗi khi trời mưa lớn, tôi lại nhớ đến Điện Biên. Nhớ màu đất đỏ sẫm. Nhớ cảm giác bùn non dính chặt gót chân. Và nhớ rằng, có những ký ức không bao giờ phai, bởi chúng đã hòa vào máu thịt của chính mình.


