MÀU XANH ÁO LÍNH
Mỗi lần nhìn thấy màu xanh áo lính, tôi lại nhớ đến những chuyến công tác cùng các cán bộ quân đội về với nhân dân vùng cao. Đó không phải là những trận đánh ác liệt hay những chiến công vang dội, mà là những việc làm bình dị, âm thầm nhưng chứa đựng biết bao tình cảm của những người lính Cụ Hồ. Năm ấy, sau những trận mưa lớn kéo dài, nhiều bản làng ở vùng núi bị chia cắt. Đường đất trở nên lầy lội, nhiều đoạn sạt lở nghiêm trọng. Đơn vị của đồng chí Nguyễn Văn Hòa được giao nhiệm vụ phối hợp với chính quyền địa phương đến các thôn bản để nắm tình hình đời sống nhân dân, hỗ trợ khắc phục hậu quả thiên tai. Sáng sớm, đoàn công tác lên đường. Chiếc xe chở đầy gạo, thuốc men, quần áo và dụng cụ sửa chữa nhà cửa. Trên xe, những cán bộ quân đội trong bộ quân phục màu xanh giản dị vừa kiểm tra lại danh sách các hộ dân cần giúp đỡ, vừa bàn bạc phương án thực hiện nhiệm vụ. Đến chân núi, xe không thể đi tiếp. Cả đoàn phải gùi hàng băng qua những con suối nước chảy xiết và những con đường trơn trượt. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo nhưng không ai than vãn. Đồng chí Hòa động viên mọi người: Bà con đang chờ mình. Cố gắng thêm một chút nữa thôi! Khi đoàn đến bản, nhiều người dân đã đứng đợi từ sớm. Nhìn thấy màu xanh áo lính, những gương mặt lo âu dường như giãn ra. Trẻ em ríu rít chạy theo các chú bộ đội. Người già nắm chặt tay cán bộ quân đội, xúc động nói: Các chú lại đến với bà con rồi! Không nghỉ ngơi, mọi người nhanh chóng bắt tay vào công việc. Người khám bệnh, phát thuốc. Người phát nhu yếu phẩm. Một nhóm khác cùng thanh niên trong bản sửa lại mái nhà bị tốc mái sau cơn bão. Đồng chí Hòa đến thăm gia đình cụ Mẩy, một hộ neo đơn có hoàn cảnh đặc biệt khó khăn. Căn nhà gỗ nhỏ xiêu vẹo sau trận mưa lớn. Thấy cụ sống một mình, anh cùng đồng đội giúp dọn dẹp nhà cửa, thay những tấm ván bị mục nát và sửa lại mái nhà. Cụ Mẩy nghẹn ngào: Nếu không có các chú, tôi chẳng biết phải làm sao. Đồng chí Hòa mỉm cười: Đây là trách nhiệm của chúng cháu. Bà con yên tâm, bộ đội luôn ở bên nhân dân. Buổi chiều hôm đó, đoàn công tác tổ chức buổi tuyên truyền về vệ sinh phòng bệnh, hướng dẫn người dân phòng chống thiên tai và vận động trẻ em đến trường đầy đủ. Những kiến thức tưởng như đơn giản ấy lại rất cần thiết đối với bà con nơi vùng sâu, vùng xa. Sau khi hoàn thành công việc trong ngày, mọi người nghỉ lại tại nhà văn hóa bản. Bữa cơm chỉ có rau rừng, cá suối và ít thịt do bà con góp lại. Nhưng tiếng cười nói rộn rã khiến ai cũng cảm thấy ấm lòng. Bên bếp lửa bập bùng, đồng chí Hòa kể cho lũ trẻ nghe về truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam, về những người lính đã hy sinh để bảo vệ Tổ quốc. Những đôi mắt trẻ thơ chăm chú lắng nghe với niềm ngưỡng mộ. Một em nhỏ hỏi: Sau này cháu có thể trở thành bộ đội như các chú không? Đồng chí Hòa xoa đầu em: Chỉ cần cháu chăm ngoan, học giỏi và biết yêu thương mọi người thì chắc chắn sẽ trở thành người có ích cho đất nước. Những chuyến công tác như thế kéo dài từ năm này qua năm khác. Có khi là giúp dân thu hoạch mùa màng trước mùa mưa bão. Có khi là dựng lại nhà cửa sau thiên tai. Có khi là tham gia xóa mù chữ, xây dựng nông thôn mới hay vận động thanh niên lên đường nhập ngũ. Ở đâu khó khăn, ở đó có dấu chân của những người cán bộ quân đội. Màu xanh áo lính đã trở nên thân thuộc với nhân dân như màu xanh của núi rừng, của hy vọng và niềm tin. Nhiều năm sau, khi trở lại bản làng ấy, đồng chí Hòa không khỏi xúc động trước sự đổi thay của quê hương. Con đường đất năm nào đã được bê tông hóa. Trẻ em được đến trường đầy đủ. Những ngôi nhà mới khang trang mọc lên giữa sườn núi. Người dân vẫn nhớ như in hình ảnh những cán bộ quân đội từng vượt suối, băng rừng đến với họ trong những ngày gian khó nhất. Đối với bà con, bộ đội không chỉ là người bảo vệ Tổ quốc mà còn là những người con của nhân dân. Màu xanh áo lính vì thế mang một ý nghĩa đặc biệt. Đó là màu của trách nhiệm, của lòng dũng cảm và tinh thần tận tụy phục vụ nhân dân. Đó cũng là biểu tượng đẹp của phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ – luôn gần dân, trọng dân, hết lòng vì nhân dân. Thời gian có thể làm đổi thay nhiều điều, nhưng những ký ức về những chuyến công tác của cán bộ quân đội vẫn còn mãi trong lòng mỗi người dân. Những bước chân không quản ngại khó khăn, những bàn tay sẵn sàng giúp đỡ, những lời động viên chân thành đã góp phần thắt chặt tình quân dân như cá với nước. Giữa cuộc sống hôm nay, khi đất nước đang từng ngày phát triển, hình ảnh màu xanh áo lính vẫn luôn hiện diện trên khắp mọi miền Tổ quốc. Dù ở biên giới xa xôi, trên hải đảo tiền tiêu hay trong những vùng thiên tai, dịch bệnh, người lính vẫn lặng lẽ cống hiến bằng tất cả trách nhiệm và tình yêu đất nước. Màu xanh ấy không chỉ là màu của quân phục. Đó còn là màu của niềm tin, của sự hy sinh thầm lặng và của những trái tim luôn hướng về nhân dân. Và chính từ những lần công tác bình dị ấy, phẩm chất cao đẹp của người cán bộ quân đội Việt Nam càng thêm tỏa sáng, trở thành nguồn cảm hứng cho các thế hệ hôm nay và mai sau.



