Màu Xanh Của Thời Gian
Màu Xanh Của Thời Gian
Nắng chiều vương nhẹ trên khoảng sân gạch rêu phong. Cựu chiến binh Đặng Văn Thắng ngồi lặng yên bên bàn trà, đôi tay gầy gầy nâng chén nước chè xanh còn nghi ngút khói. Trên ngực chiếc áo cựu chiến binh phẳng phiu của ông, chiếc huy hiệu Thương binh 4/4 lấp lánh dưới ánh nắng thu nhẹ nhẹ.
Ký ức đưa người Thiếu úy già trở về những năm tháng thanh xuân rực lửa. Năm 1963, khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang vọng khắp các miền quê, chàng thanh niên Đặng Văn Thắng xếp lại bút nghiên, khoác lên mình màu áo xanh người lính.
Những năm tháng từ 1963 đến 1970 là quãng thời gian rực rỡ nhưng cũng đầy gian khổ trên khắp các chiến trường miền Đông Nam Bộ. Từ một tân binh bỡ ngỡ, qua hàng trăm trận càn quét lớn nhỏ của địch, sự kiên cường và tài trí đã giúp ông Thắng trưởng thành, trở thành một cán bộ trung đội rồi được cất nhắc lên cấp hàm Thiếu úy chỉ huy.
Ông Thắng nhớ nhất trận đánh xuân năm 1968. Đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một mũi tiến công chiến lược. Giữa mưa bom đạn xối xả và tiếng gầm rú của xe tăng địch, Thiếu úy Đặng Văn Thắng vẫn điềm tĩnh chỉ huy anh em giữ vững tuyến phòng thủ. Trong một đợt phản công giằng co nghẹt thở, một mảnh pháo găm vào bắp chân và vai ông. Máu chảy đẫm áo, nhưng người Thiếu úy ấy vẫn cắn răng chịu đau, ôm súng chiến đấu cho đến khi đợt tấn công của địch hoàn toàn bị bẻ gãy.
Sau trận đánh đó và nhiều chiến công khác, vết thương chiến trường đã để lại trên thân thể ông thương tật hạng 4/4. Đến năm 1970, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong quân ngũ, Thiếu úy Đặng Văn Thắng nhận quyết định xuất ngũ, trở về quê nhà.
Rời tay súng, ông Thắng lại bắt tay vào tay cày, tay búa, đem tinh thần "Bộ đội Cụ Hồ" áp dụng vào mặt trận lao động sản xuất. Những mảnh dằm đạn cũ vẫn thi thoảng nhói đau mỗi khi thời tiết chuyển mùa, nhưng người cựu chiến binh ấy chưa từng một lời than vắn thở dài.
Nhìn lũ trẻ trong làng tung tăng đến trường trên con đường bê tông phẳng lỳ hôm nay, ông Thắng mỉm cười nhẹ nhõm. Tám năm rèn luyện trong quân ngũ (1963 - 1970) cùng giọt máu gửi lại chiến trường năm xưa chính là mảng ký ức đẹp đẽ nhất, kiêu hãnh nhất trong suốt cuộc đời ông.



