Màu xanh giữa bom rơi
Tiếng bom dội xuống làm cả cánh rừng rung chuyển. Khói bụi phủ kín con đường đất đỏ, nơi những người lính trẻ vừa đi qua. Giữa khung cảnh hoang tàn ấy, An – một nữ thanh niên xung phong – vẫn cẩn thận ôm trên tay chiếc túi nhỏ đựng vài hạt giống cây rừng.
Mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi, cô lại tìm một khoảng đất còn nguyên vẹn để gieo xuống vài hạt giống. Đồng đội thường cười:
– Giữa bom đạn thế này, cây nào mà sống nổi?
An chỉ mỉm cười:
– Rồi chiến tranh sẽ kết thúc. Khi mọi người trở lại, nơi đây sẽ có bóng mát.
Một buổi chiều, trận bom dữ dội trút xuống. Con đường bị cày xới, nhiều người bị thương. Sau khi cùng đồng đội cứu những người gặp nạn, An quay lại nơi mình từng gieo hạt. Giữa lớp đất còn âm ỉ khói, cô bất ngờ nhìn thấy một mầm cây nhỏ vẫn vươn lên, những chiếc lá non xanh biếc rung nhẹ trong gió.
An khẽ chạm vào chiếc lá. Màu xanh mong manh ấy như tiếp thêm sức mạnh cho tất cả mọi người. Họ hiểu rằng bom đạn có thể tàn phá đất đai, nhưng không thể hủy diệt niềm tin và khát vọng sống của con người.
Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, con đường năm xưa đã trở thành một hàng cây rợp bóng. Những người đi qua không biết rằng mỗi tán lá đều bắt đầu từ một hạt giống được gieo giữa tiếng bom rơi.
Màu xanh ấy không chỉ là màu của cây cối, mà còn là màu của hy vọng, của lòng dũng cảm và của niềm tin rằng sự sống luôn có thể nảy mầm, ngay cả trong những thời khắc khắc nghiệt nhất.


