Màu xanh hôm nay được viết từ màu lửa năm xưa
Có những buổi chiều đứng trên tuyến đường dẫn về cửa khẩu Khánh Bình, nhìn dòng người qua lại nhộn nhịp, nhìn những cánh đồng xanh ngút ngàn trải dài theo con nước đầu nguồn, tôi chợt nghĩ: Nếu không có sự hy sinh của cha ông trong những năm tháng chiến tranh, liệu quê hương tôi có được bình yên như hôm nay?
Khánh Bình là vùng đất biên giới của huyện An Phú, tỉnh An Giang. Nơi đây không chỉ là điểm giao thoa giữa hai quốc gia mà còn là vùng đất ghi dấu biết bao câu chuyện về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần bất khuất của những con người đã sống trong thời hoa lửa.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về một thời khói lửa vẫn được người dân quê tôi kể lại bằng tất cả niềm tự hào và xúc động. Đó là những năm tháng mà mỗi người dân đều sống trong hoàn cảnh thiếu thốn, khó khăn. Thế nhưng, trong gian khổ ấy, tình yêu quê hương và tinh thần đoàn kết lại trở thành nguồn sức mạnh giúp họ vượt qua tất cả.
Tôi còn nhớ lần tham gia hoạt động về nguồn do Đoàn Thanh niên tổ chức. Khi được nghe các cô chú cựu chiến binh kể về những ngày tháng chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam, tôi mới hiểu rằng hòa bình hôm nay quý giá biết bao.
Các cô chú kể về những đêm tuần tra trong mưa gió, về những trận chiến ác liệt nơi tuyến đầu và về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người vừa nhận giấy báo nhập học đại học thì lên đường nhập ngũ. Có người chuẩn bị cưới vợ thì chiến tranh xảy ra. Họ gác lại tất cả những dự định riêng để thực hiện nhiệm vụ thiêng liêng là bảo vệ Tổ quốc.
Tôi đặc biệt xúc động khi nghe câu chuyện về một người mẹ ở vùng biên Khánh Bình. Người con trai duy nhất của bà tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ. Ngày tiễn con đi, bà chỉ dặn một câu giản dị: “Ráng giữ quê hương mình nghen con”. Sau đó, người con đã anh dũng hy sinh nơi biên giới. Nỗi đau ấy theo người mẹ suốt cuộc đời, nhưng bà chưa bao giờ hối tiếc vì con mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa.
Những câu chuyện ấy khiến tôi hiểu rằng lịch sử không phải là những con số hay sự kiện khô khan. Lịch sử là những con người bằng xương bằng thịt. Họ có gia đình, có ước mơ, có những dự định giản dị như bao người khác. Nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng hy sinh tất cả.
Trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam, Khánh Bình là một trong những địa phương trực tiếp chịu ảnh hưởng bởi chiến sự. Người dân nơi đây đã cùng lực lượng vũ trang kiên cường bám đất, bám làng, bảo vệ quê hương. Tinh thần ấy đã góp phần làm nên truyền thống anh hùng của vùng đất biên cương hôm nay.
Giờ đây, khi chiến tranh chỉ còn trong ký ức, quê hương Khánh Bình đã khoác lên mình diện mạo mới. Những ngôi nhà khang trang mọc lên giữa những cánh đồng trù phú. Những tuyến đường bê tông nối liền các ấp. Tiếng cười trẻ thơ vang lên trong những ngôi trường mới. Cuộc sống đang từng ngày đổi thay theo hướng tích cực.
Nhưng càng sống trong hòa bình, tôi càng cảm thấy biết ơn những người đã làm nên hòa bình ấy. Bởi phía sau mỗi con đường mới, mỗi ngôi trường đẹp hay mỗi mùa vàng no ấm đều có bóng dáng của những người đã hy sinh vì quê hương.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng tôi không phải cầm súng bảo vệ Tổ quốc như cha anh năm xưa. Tuy nhiên, chúng tôi có trách nhiệm giữ gìn những thành quả mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng máu và nước mắt. Trách nhiệm ấy được thể hiện bằng việc học tập tốt, sống có lý tưởng, tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện và đóng góp cho sự phát triển của quê hương.
Tôi tin rằng mỗi người trẻ Khánh Bình đều mang trong tim niềm tự hào về truyền thống của vùng đất mình đang sống. Chính niềm tự hào ấy sẽ trở thành động lực để chúng tôi không ngừng cố gắng, tiếp bước thế hệ cha anh trên hành trình xây dựng quê hương giàu đẹp.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa yêu nước vẫn còn cháy mãi. Nó hiện diện trong những câu chuyện được kể lại bên mái hiên mỗi chiều, trong những buổi sinh hoạt truyền thống của Đoàn, trong những nén hương tri ân các anh hùng liệt sĩ và trong trái tim của mỗi người con Khánh Bình.
Màu xanh thanh bình của quê hương hôm nay được đánh đổi bằng màu lửa của những năm tháng chiến tranh. Vì thế, chúng tôi sẽ luôn ghi nhớ, trân trọng và tiếp tục viết tiếp câu chuyện đẹp của quê hương bằng chính nhiệt huyết, khát vọng và trách nhiệm của tuổi trẻ trong thời đại mới.



