Cựu Thanh niên xung phong

Màu xanh trên con đường cũ

Từ những con đường từng hứng chịu bom đạn, Nguyễn Thị Hạnh trở về với mong muốn giản dị: làm cho quê hương ngày càng xanh đẹp. Với bà, trồng một hàng cây hôm nay cũng là cách thế hệ sau gìn giữ ký ức và trả lời cho những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng thanh niên của Nguyễn Thị Hạnh gắn với những con đường mà ngày hôm nay nhiều người đi qua mà không biết chúng từng là nơi những cô gái trẻ phải đối mặt với bom đạn.

Công việc của Hạnh khi ấy là cùng đồng đội sửa đường, lấp hố bom và bảo đảm giao thông.

Có những buổi sáng vừa đặt cuốc xuống, cả đội đã phải chạy vào nơi trú ẩn. Khi tiếng máy bay qua đi, mọi người lại trở ra tiếp tục công việc.

Hạnh kể rằng những ngày ấy, không ai nghĩ mình đang làm một điều gì lớn lao. Mọi người chỉ nghĩ phải sửa được đường để xe qua, phải hoàn thành phần việc của mình để đơn vị phía trước có thể tiếp tục nhiệm vụ.

Sau chiến tranh, Hạnh trở về Hải Phòng.

Mỗi khi đi trên những con đường đông đúc, bà thường nghĩ về những đoạn đường năm xưa. Nơi từng đầy hố bom nay đã có nhà cửa, cây xanh và tiếng trẻ em vui chơi.

Có lần trở lại một địa bàn cũ, Hạnh đứng rất lâu dưới một hàng cây. Bà nói: “Ngày trước chúng tôi chỉ mong đường không bị đứt. Bây giờ tôi mong con đường ấy thật xanh.”

Từ đó, bà tích cực tham gia các hoạt động vệ sinh môi trường, chăm sóc cây xanh và vận động người dân cùng giữ gìn cảnh quan khu phố.

Với bà, đó là cách người lính năm xưa tiếp tục phục vụ quê hương trong thời bình.

Chiến tranh đã qua, nhưng tình yêu quê hương không bao giờ kết thúc. Nó chỉ chuyển thành những việc làm bình dị hơn mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn