Bài viết

Màu xanh trên hố bom cũ

Hà Tĩnh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa thu năm đó, dự án của An đạt giải thưởng lớn trong cuộc thi sáng tạo trẻ toàn quốc. Phần thưởng không chỉ là một chiếc cúp hay số tiền giá trị, mà là sự lan tỏa mạnh mẽ trong cộng đồng. Hàng ngàn bạn trẻ từ khắp mọi miền đất nước đã viết thư gửi về, bày tỏ mong muốn được một lần đến với dải đất miền Trung, không phải để du lịch thuần túy, mà để tri ân.

An tổ chức một chuyến đi thực tế cho nhóm bạn trẻ ấy về lại Hà Tĩnh. Lần này, họ không đi tay không. Họ mang theo hàng ngàn cây xanh — những giống cây chịu được nắng gió khắc nghiệt của miền Trung — để phủ xanh thêm cho những ngọn đồi xung quanh Ngã ba Đồng Lộc.

Đứng giữa đồi thông rì rào, dưới bầu trời trong xanh không một bóng mây đen của máy bay oanh tạc, An nhìn các bạn trẻ tự tay đào đất, trồng xuống những bầu cây non. Đất ở đây vẫn màu đỏ quạch, vẫn lẫn lộn đâu đó những mảnh thép rỉ sét của bom đạn năm xưa, nhưng dòng nhựa sống mới đang bắt đầu bén rễ.

Một người bạn trong nhóm khẽ reo lên khi tìm thấy một nhành hoa gạo nhỏ nở muộn dưới chân đồi: "An ơi nhìn kìa! Hoa gạo nở giữa rừng thông này!"

An chạy lại, nhìn đóa hoa đỏ rực như một đốm lửa nhỏ giữa sắc xanh bạt ngàn. Cô chợt nhớ đến nhành hoa gạo mà bà Hà đã trao cho ông Thành trên sân ga Hàng Cỏ ngày xưa. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, màu hoa ấy vẫn vậy, chói chang và kiêu hãnh. Nó không còn là biểu tượng của sự chia ly hay chết chóc nữa, mà đã trở thành biểu tượng của sự sống mãnh liệt, trỗi dậy từ đống tro tàn của cuộc chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn