Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Mấy câu chuyện xúc động trong nhật kí Đặng Thùy Trâm

Mấy ngày cuối năm 1968

Quảng Ninh01/07/2026Lê Minh Hiếu (LCĐ Khoa Du lịch, Trường Đại học Hạ Long)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

11. Ngày 1-12-1968

Tháng 12 về mang theo những trận mưa ngâu dầm dề. Đường rừng trơn trượt, bùn lầy ngập đến đầu gối. Mình cùng cơ quan phải đi cõng gạo từ kho chiến lược cách đây mấy quả đèo. Vai đau ê ẩm, đôi chân rớm máu vì gai cào nhưng nhìn vết thương của anh em thương binh đang thiếu thốn thuốc men, mình lại gượng dậy bước tiếp.

12. Ngày 5-12-1968

Một ca tử vong đau xót tại bệnh xá. Người đồng chí ấy bị sốt rét ác tính biến chứng, dù mình đã thức suốt hai đêm truyền dịch và dùng mọi thứ thuốc có trong tay nhưng vẫn không cứu được anh. Nhìn đôi mắt anh khép lại trong thanh thản, lòng mình đau thắt. Lại một người con hi sinh khi ngày chiến thắng đang đến gần.

13. Ngày 10-12-1968

Gặp lại Liên, cô học sinh y tá nhanh nhẹn như con chim nhỏ. Hai chị em ngồi bên bờ suối vắng, Liên kể cho mình nghe chuyện gia đình em dưới đồng bằng, chuyện người yêu em đang chiến đấu ở chiến trường ngoài kia. Tình cảm của những cô gái miền Nam thật trong sáng và kiên cường, họ sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng vì đại cuộc.

14. Ngày 15-12-1968

Địch đổ quân càn quét ngay sát khu vực bệnh xá. Lệnh di chuyển khẩn cấp trong đêm. Mình phải cùng anh em hộ lý cõng những thương binh nặng vượt qua suối sâu, lánh vào các hang đá bí mật. Tiếng trực thăng rà sát trên ngọn cây, tiếng pháo gầm rú xung quanh. Trong gian khổ, mối lạc quan của anh em thương binh vẫn rạng ngời.

15. Ngày 19-12-1968

Kỷ niệm ngày Toàn quốc kháng chiến. Giữa núi rừng Đức Phổ, chúng mình tổ chức một buổi mít tinh nhỏ dưới hầm. Đèn dầu tù mù nhưng lời ca “Đoàn quân Việt Nam đi…” vang lên nghe thiêng liêng đến lạ kỳ. Nhớ Hà Nội da diết, nhớ những đêm giao thừa đi bộ quanh Hồ Gươm thanh bình, yên ả. Bao giờ ngày ấy mới trở lại?

16. Ngày 22-12-1968

Ngày thành lập Quân đội. Hôm nay bệnh xá rộn ràng hơn hẳn. Anh em thương binh đỡ đau hơn, ngồi tụ tập kể chuyện chiến đấu. Mình được mời hát tặng anh em. Giọng hát mình vốn không hay nhưng giữa chiến trường, nó trở thành dòng suối mát lành tưới tắm cho những tâm hồn đang chịu nhiều vết thương thể xác.

17. Ngày 25-12-1968

Một ngày bận rộn với công tác giảng dạy cho lớp bổ túc y tá. Nhìn những đôi mắt trẻ thơ của Thuận, của Luân chăm chú nghe mình giảng về lý luận y học, mình thấy quên đi hết mệt mỏi. Các em là tương lai của ngành y tế miền Nam, phải đem hết kiến thức của mình để truyền thụ cho các em.

18. Ngày 29-12-1968

Được tin anh Dũng hi sinh dưới đồng bằng do bị địch phục kích. Lại một người anh, một người đồng đội ngã xuống. Quyển sổ nhật ký này cứ phải ghi tiếp những trang đầy máu và nước mắt. Nhưng Thùy ơi, hãy cứ ghi đi, ghi để khắc sâu mối thù này vào xương tủy, ghi để mai sau thế hệ tương lai biết được cái giá của độc lập.

19. Ngày 31-12-1968

Đêm cuối cùng của năm 1968. Một năm trôi qua với biết bao biến động, gian khổ và cả những mất mát đau thương. Mình ngồi một mình bên ngọn đèn khuya, viết những dòng này khi ngoài kia tiếng pháo cầm canh của giặc vẫn nổ đều. Chào năm cũ, đón năm mới với niềm tin sắt đá vào ngày mai thắng lợi hoàn toàn.

Video / Phóng sự

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: https://youtu.be/Bf1xpJQ31ck?si=HJS80WP4J-U6kGy4
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn