Bài viết

MẤY RÃNH KHOAI CÀY DỞ

MẤY RÃNH KHOAI CÀY DỞ

18/08/2026Vũ Thị Thanh Hà (Đinh Trang Thượng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một chiều hè năm 1958, Bác Hồ về thăm một hợp tác xã nông nghiệp ở huyện Từ Liêm (Hà Nội). Bỏ qua những nghi thức đón tiếp trang trọng, Bác đi thẳng ra cánh đồng, nơi bà con nông dân đang tát nước và cày xới chuẩn bị cho vụ mùa mới.

Thấy Bác đến, bà con mừng rỡ buông cuốc buông cày chạy lại quây quần. Bác xắn cao quần quá gối, chân đi guốc gỗ, vui vẻ hỏi thăm tình hình sương muối, năng suất lúa và đời sống của từng gia đình. Đang trò chuyện, Bác chú ý đến một lão nông đang lúng túng bên con trâu và chiếc cày dưới ruộng sâu. Thấy Bác nhìn, ông lão ngượng ngùng nói: "Báo cáo Bác, đất ở đây cứng quá, trâu lại yếu nên đường cày cứ ngoằn ngoèo, không thẳng được ạ."

Không chút ngần ngại, Bác xắn tay áo, bước ngay xuống lòng ruộng bùn thụt. Bác cầm lấy tay cày, dắt trâu và nhịp nhàng đẩy đi từng đường cày thẳng tắp, dẻo quạnh trước sự ngạc nhiên thán phục của tất cả mọi người. Mồ hôi ướt đầm gáy áo Bác, nhưng ánh mắt Bác rạng rỡ niềm vui của một người vốn trưởng thành từ gốc rạ, đồi bãi.

Xong đường cày, Bác bước lên bờ, dùng tay lau vết bùn bắn trên chân rồi dặn dò bà con: "Muốn dân giàu, nước mạnh thì nông dân phải ấm no. Muốn ấm no thì phải cải tiến kỹ thuật, chăm lo cho sức trâu, làm cho đất mật ra sản lượng."

Hình ảnh vị Chủ tịch nước xắn quần lội bùn, thấu hiểu từng nỗi nhọc nhằn của người lao động đã trở thành bài học sâu sắc về sự gần gũi, khiêm nhường. Ở Bác, vĩ đại không phải là những điều cao siêu xa xấp, mà là sự đồng cảm và hòa mình trọn vẹn với cuộc sống của Nhân dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn