Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mẹ Anh hùng, bình dị Trần Thị Tròn

Vĩnh Long13/01/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Anh hùng, bình dị

Cuộc đời của Mẹ Việt Nam Anh hùng (VNAH) Trần Thị Tròn, ở xã Tịnh Hòa (TP.Quảng Ngãi) có bao điều đặc biệt khiến cho bất kỳ ai tiếp xúc hay nghe qua câu chuyện về cuộc đời, về gia đình Mẹ đều không thể nào quên...

Hai mẹ con đều là Mẹ Việt Nam Anh hùng

Chúng tôi về miền cát trắng Tịnh Hòa những ngày cuối tháng 7 trong chang chang nắng hạ. Xã ven đô hôm nay ngày càng sầm uất, nhưng cái xóm mà Mẹ VNAH Trần Thị Tròn "bám trụ" cả cuộc đời mình vẫn giữ được nét xưa, với cồn cát năm nào. Người dân trong xóm bảo chúng tôi cắt ngang Quốc lộ 24B rẽ vào đường bê tông vắt qua mấy đồng cát, cuối con đường ấy là nhà Mẹ VNAH Trần Thị Tròn. Mẹ Tròn năm nay 83 tuổi, là người trẻ nhất trong 294 Mẹ VNAH của Quảng Ngãi hiện đang còn sống. Tuy tuổi đã cao, nhưng Mẹ còn nhanh nhẹn và minh mẫn lắm. Hằng ngày Mẹ vẫn ba lần vào bếp đỡ đần con cháu nấu những bữa cơm ngon, canh ngọt. Mẹ bảo làm việc vừa sức mình đó là cách để rèn luyện sức khỏe, tinh thần để sống vui, ít bệnh tật.

Mới lần đầu gặp, nhưng không hề có khoảng cách, Mẹ kéo chúng tôi ra gốc cây vú sữa trước hiên nhà cho mát, rồi Mẹ đọc thơ, kể chuyện chiến tranh, ôn lại chuyện cũ của vùng giao tranh quê Mẹ. Mẹ nhớ lại cái ngày ác liệt năm 1968, khi Mẹ đang ốm nặng thì hay tin chồng hy sinh ngoài mặt trận. Tưởng như không thể qua khỏi, nhưng khi nghĩ đến 5 người con (3 trai, 2 gái) còn nhỏ dại, Mẹ không cho phép mình suy sụp mà phải mạnh mẽ đứng lên. Để có thể lo cho các con, Mẹ làm đủ các nghề, từ làm muối, làm mắm, gánh gồng bán buôn, chỉ mong các con nhanh lớn để tiếp bước cha, góp sức giải phóng quê nhà. Năm 1972, người con trai thứ của Mẹ nhập ngũ và chỉ sau ít tháng, anh lại hy sinh... Nhưng chẳng hề nao núng, hai người con trai còn lại tiếp tục ra mặt trận và may mắn các anh đã trở về cùng Mẹ hân hoan mừng ngày giải phóng quê hương.

Nỗi đau mà chiến tranh gây ra cho Mẹ Tròn không chỉ là mất chồng, con trai, mà còn lấy đi tuổi xuân phơi phới của hai người em ruột của Mẹ. Họ ra đi khi tuổi mới đôi mươi, trước ngày chồng Mẹ hy sinh chỉ tròn 1 năm. "Em tôi hy sinh, đau xót lắm, nhưng tôi không nao núng. Tôi động viên chồng mình, rồi con mình an tâm ra mặt trận, bởi hiến dâng cho Tổ quốc, dân tộc là việc cần làm, nếu lo sợ, lùi bước thì làm sao giải phóng được quê hương", Mẹ nhắc lại tâm nguyện xưa mà vẫn vẹn nguyên đanh thép, dẫu ngày ấy đã lùi xa gần nửa thế kỷ. Mẹ bảo khí phách ấy là Mẹ học được từ mẹ ruột của mình. Người mẹ ấy chính là Mẹ VNAH Đỗ Thị Học, có hai con đẻ (em ruột của Mẹ Tròn) là liệt sĩ. Mẹ Tròn cũng là người từng hai lần đứng trên bục vinh dự đón nhận danh hiệu Mẹ VNAH: Một lần nhận thay cho Mẹ ruột của mình được truy tặng và một lần là nhận danh hiệu ấy cho chính bản thân mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn